91

Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

- Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

- Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

- Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

- Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

- PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

- Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

3

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 29+30+31


Chương 29: Du lịch

.

.

.

Theo lộ trình du lịch mà Tử Thao tra cứu được, hai người đi qua toàn bộ các nước Châu Âu, tiêu tốn thời gian một năm rưỡi.

Lễ Giáng Sinh đúng theo ý nguyện cùng nhau tới Hamburg, thời điểm ấy khoảng cách giữa các lần nhìn không thấy đường của Ngô Diệc Phàm đã tăng lên mười ngày, bác sĩ nói không biết bao giờ sẽ lại tái phát.

Ở Đức một tháng sau đó liền tới Đan Mạch – quốc gia của những câu chuyện đồng thoại. Mùa đông ở Copenhagen ngày ngắn đêm dài, tuyết cũng rơi không nhiều. Ngày đó, Hoàng Tử Thao bị ánh mặt trời khúc xạ qua cửa sổ thủy tinh làm cho tỉnh lại. Từ giường đi đến cạnh cửa sổ, từ tầng mười bảy nhìn xuống, mọi vật đều bị một mảnh tuyết trắng bao trùm. Đây là đợt tuyết đầu tiên của mùa đông, cậu cuống quýt chạy lại phía giường lay lay thắt lưng người nọ đang nằm nghiêng trên giường, muốn gọi anh tỉnh dậy cùng nhau nghịch tuyết. Ngô Diệc Phàm trùm chăn kín người sau đó mới chậm rãi mở mắt, nhìn người vốn nằm ở gối cạnh mình lúc này đang cười đến sáng lạn, tròng mắt khẽ chuyển động một vòng mới chầm chậm mở miệng “Trời nhiều mây lắm à? Sao lại tối như vậy, hay thời gian này ngày cũng không sáng hẳn nhỉ ?”

Toàn bộ ngạc nhiên cùng vui mừng của Tử Thao đều bị chặn lại ở cổ họng. Tuy rằng ngoài cửa sổ có tuyết rơi nhưng trời cũng không phải quá mức âm u, trời xanh mây trắng hòa cùng màu tuyết dưới chân, tạo thành một bức tranh trong trẻo của trời đất, phòng xây tường kính so với trước đây còn sáng hơn rất nhiều.

Những lời của bác sĩ lại quanh quẩn bên tai “Sau mấy tháng thị lực bắt đầu giảm xuống, cảm quan cũng từ từ kém đi, dần dần mọi thứ đều mờ mờ không rõ nữa, cuối cùng rơi vào một vùng tối đen. Lúc đó sẽ có chút hoảng hốt, nhưng đều là hiện tượng tâm lý bình thường, cố gắng giúp người bệnh giữ thái độ lạc quan, từ từ thích ứng.” Bây giờ cảm giác về ánh sáng cũng chầm chậm giảm đi, bắt đầu nhanh như vậy, trong khi chuyến du lịch lại chỉ vừa mới khởi hành.

Tạm dừng ít lâu, rồi mới lắc lắc người muốn ngủ kia vài cái “Tuyết rơi nên trời có hơi tối một chút. Chúng ta đi ăn điểm tâm đi, lúc ở nhà anh không phải vẫn muốn ăn bánh crepe kẹp hoa quả sao?” Continue reading

0

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 27 + 28


Chương 27: Tối đen

.

.

.

Ở bệnh viện một tuần, bởi vì không thấy dấu hiệu bệnh chuyển biến nặng hơn, nên chỉ cần lấy ít thuốc an thần liền được ra viện.

Trở lại nơi ở cũ tại Bắc Kinh, an an ổn ổn trải qua cuộc sống vui vẻ hết một tháng. Đối với chuyện rời nhóm, Ngô Diệc Phàm cũng không hỏi tường tận, người khác không nói nhưng anh cơ bản đều nắm được, chỉ giả vờ câm điếc để cho nó qua đi mà thôi. Anh từ đầu đến cuối đều không muốn ở trên sân khấu hưởng cuộc sống xa hoa nổi tiếng, anh chỉ muốn ở cùng một chỗ với Hoàng Tử Thao, đơn giản mà sống như vậy là đủ rồi.

Lại nói, tính cách của anh có chút giống người già, kể ra cũng không giống thanh niên hơn hai mươi tuổi trẻ trung cho lắm. Mặc dù thời điểm nhóm bọn họ tách ra anh cũng mới hai mươi bảy tuổi, nhưng lại sớm trải qua cùng gánh vác những chuyện mà chàng trai năm hai mươi bảy tuổi chưa từng làm tới. Người khác đến năm hai mươi bảy tuổi sự nghiệp lúc đó mới chạm ngưỡng hoàng kim, mà sự nghiệp của anh lại đã đạt tới đỉnh cao danh vọng, người khác đến năm hai mươi bảy tuổi mới có thể bắt đầu tìm thấy người mình yêu nhất, mà người anh yêu đã sớm cùng anh vứt bỏ cả thế giới trong mắt chỉ còn lại mình anh. Anh còn gì để trông mong, trong cuộc đời khó có được một người, để cho mình nguyện ý vì người đó mà hi sinh, vì người đó mà thương tổn. Continue reading

3

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 25 + 26


Chương 25: Hôn mê

.

.

Sau khi phim điện ảnh chính thức được bấm máy, Hoàng Tử Thao liền bàn với Ngô Diệc Phàm cùng chuyển đến phim trường Hoàng Điếm ở Chiết Giang, ngoài người quản lý riêng còn có hai trợ lý đi cùng.

Phim quay rất thuận lợi, mỗi nghệ sĩ trong công ty ở Hàn Quốc đều chú trọng lễ nghi. Hơn nữa, Hoàng Tử Thao tính cách vốn cởi mở nên tổ nhân viên rất thích bọn họ, thường xuyên có nhân viên trong lúc công tác tới chỗ hai người xin chữ kí về cho con của mình.

Bộ phim này đối với đạo diễn mà nói là vô cùng quan trọng, thời gian chuẩn bị hậu kì mất gần hai năm, nên đối với diễn viên cũng yêu cầu rất cao, thường xuyên dù đã diễn rất tốt rồi vẫn cho quay lại một lần để đạt tới mức hoàn mỹ. Trong kịch bản nhiều nhất là cảnh đánh võ, nhóm diễn viên cũng theo đó nâng cao tinh thần lên một trăm lần mà phối hợp, từ cuối mùa xuân đến đầu thu mới đóng máy. Continue reading

1

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 23 + 24


Chương 23: Mưa to

.

.

.

Ký túc xá mới là một tòa nhà nằm gần công ty, hai căn nhà liền kề còn có chỗ thông với nhau. Dù vậy, mười hai nam sinh cùng ở chung tính ra cũng có chút chật chột, nhưng đối với người mới như thế này đã có thể coi là đãi ngộ rất tốt rồi. Mấy cậu thiếu niên đều rất tự giác mà đem hành lý của mình sang, Ngô Thế Huân cùng Kim Chung Nhân trước nay vẫn ở tại nhà mình hiện tại đã bắt đầu tập làm quen với cuộc sống ở chung mới mẻ.

Luyện tập từ chiều đến tám rưỡi tối, vì chuyện chuyển phòng mà không khí liền trở nên hỗn loạn hơn, đâu đâu cũng đều toát lên vẻ sôi động. Nói là quản lý sẽ phân phòng, nhưng trên thực tế lại là bọn họ được tự do chọn người ở chung, chỉ cần không để xảy ra vấn đề gì là được. Vì thế một vòng người biến thành cậu tranh tôi đoạt, cuộc chiến chiếm phòng tự nhiên cũng không thể tránh được.

May mắn hai căn hộ bên nào cũng có ba gian phòng cùng một phòng chung khá lớn, vừa vặn cho  hai người ở chung một phòng. Hai tên quỷ nghịch ngợm là Xán Liệt cùng Bạch Hiền đã lén từng bước từng bước một đi tranh phòng, một người theo đoàn người về kí túc xá cũ lấy hành lý, một người chạy đến kí túc xá mới chiếm lấy căn phòng rộng rãi thoáng mát nhất. Chờ mọi người cùng nhau mang đồ tới, Phác Xán Liệt đã nhe răng cười cùng ngồi gác chân trên ghế sa-lông trong phòng khách rồi, vừa nhìn thấy Biện Bạch Hiền liền giơ ngón tay treo chìa khóa lên lắc qua lắc lại, khiến cho đám người kia chỉ còn biết giơ chân lên dọa đạp một cái mà nghiến răng bỏ qua thôi.

Thế Huân có phản ứng đầu tiên, nhấc chân một cái cũng chạy vọt vào một căn phòng không tồi khác, cánh cửa bất ngờ bị một lực thật lớn mở ra rồi lại rất nhanh mà đóng sập trở về vang lên một tiếng động lớn, mấy người còn lại mới cuống cuồng bỏ lại hành lý bắt đầu chạy đi tìm phòng, không khí bỗng chốc trở nên vô cùng náo nhiệt. Continue reading

0

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 21 + 22


Chương 21: Thanh Đảo

.

.

.

Ở Thanh Đảo gần mười ngày, Ngô Diệc Phàm ban đầu định ra khách sạn ở, cuối cùng bản thân lại không lay chuyển được nguyện vọng của người kia, đành phải cố gắng kìm nén tâm tình của mình mà nghe theo.

Ba Hoàng mẹ Hoàng thật ra đều thân thiện hiền hòa, Tử Thao vẫn chưa nhắc tới chuyện găp lại ca ca ở cùng cậu trước đây nên hai vợ chồng họ chỉ biết được Ngô Diệc Phàm là bạn quen ở Hàn Quốc của Tử Thao, tự nhiên cũng đối đãi với anh tốt hơn.

Nếu như nói sự thật về quan hệ của hai người nhất định sẽ khiến các bậc trưởng bối lo lắng. Dù sao cũng không phải con trai ruột, chung quy vẫn sợ đến một ngày cậu sẽ rời đi, nói đến đây là để Ngô Diệc Phàm đừng vì ích kỷ của bản thân mà làm ra mấy chuyện nông nổi, hai vợ chồng tuổi cũng gần nửa trăm tất nhiên sẽ chẳng thể chịu nổi kết quả như vậy.

Nhà của Tử Thao là một biệt thự nhỏ hướng về vịnh Thanh Đảo, ngày cậu còn nhỏ là ở phía Bắc thành phố, mà trường trung học lại ở bên này nên cha mẹ cũng vì cậu đặc biệt mua một căn nhà ở đây. Continue reading

1

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 19 + 20


Chương 19: Rẽ lối

.

.

.

Đúng vào giữa trưa, toa xe đồ ăn do ma sát với mặt thảm trên tàu mà không ngừng lắc lư lay động mới được nhân viên đẩy tới. Ngô Diệc Phàm mở ví hỏi Tử Thao một phần có đủ không. Tử Thao lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, vừa nghe đến đây liền cúi đầu suy nghĩ sau lại chỉ cười không nói gì, Ngô Diệc Phàm vội ho một tiếng “Lấy ba phần đi.”

Đem hai phần cơm trộn lại rồi đặt trước mặt, Ngô Diệc Phàm mở nắp bắt đầu xem xét, hạt tiêu, gừng thái sợi cùng hành lá mà Tử Thao không thích nhất, từng chút từng chút một đều bị lấy ra hết, sau đó mới sắp lại đũa đưa cho người kia. Thấy cậu cúi đầu gặm lấy gặm để mới bới trong hộp cơm của mình, đem đùi gà bỏ vào hộp cơm phía đối diện. Tuy rằng chỉ ở chung ba tháng, ăn chung với nhau cùng lắm là mười lần, nhưng lại có thể dễ dàng ghi nhớ được từng thói quen của người nọ. Continue reading

5

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 17 + 18


Chương 17: Sinh Nhật

.

.

.

Thời gian giống như con quay, tự mang theo quy luật mà xoay tròn, từng bước từng bước tiến về phía trước. Hoàng Tử Thao dưới sự an bài của người quản lý cũng gia tăng cường độ tập luyện làm nển tảng để chuẩn bị, biết thức ăn nhanh thực ra không có dinh dưỡng gì, nhưng cũng chỉ có thể ép buộc chính mình cố gắng tăng tốc đuổi theo nhịp độ của người khác, cho dù người bên ngoài đều đã xác định rõ mọi chuyện, chỉ cần được ra mắt là tốt rồi, có thể cùng Ngô Diệc Phàm xuất hiện.

Thời điểm Ngô Diệc Phàm thấy lịch báo mấy ngày trọng đại trong di dộng rung lên trên mặt bàn, tháng năm cũng đã tới rồi. Ngày mai chính là sinh nhật của đứa nhỏ kia, thừa dịp đúng vào ngày chủ nhật lớp phụ đạo tiếng Anh buổi chiều được tan sớm, sau khi kết thúc liền tùy tiện cất đồ vào ba lô mà lao ra khỏi khu nhà.

Gọi điện cho cửa hàng bánh ngọt bên cạnh công ty đặt trước bánh cho ngày hôm sau, lại ngồi xe điện ngầm đi chọn quà. Lần đầu tiên phải một mình chen chúc trong dòng người ở Myeongdong, nhìn tới mấy cửa hàng rực rỡ sắc màu, không biết nên chọn nơi nào để bước vào, giống như luôn bị đứa nhỏ kia kéo theo mà đi tới đi lui, hiện tại ngay cả người ta thích cái gì cũng không biết.

Sờ sờ lên mũi, gọi điện thoại cho Trương Nghệ Hưng, lại nói bản thân không phải một người anh trai tốt, mặc kệ là trước đây ở chung một năm hay mới gặp lại hai tháng, thì Tử Thao cùng Nghệ Hưng thời điểm ở chung một chỗ đều cách mình rất rất xa.

Ngồi trong phòng tập nhảy, Trương Nghệ Hưng lúc nhận được điện thoại cũng ngây ngẩn cả người “Em ấy không nói với em là em ấy thích cái gì, em cũng không biết.”

Nói chuyện tốn mất nửa ngày, cuối cùng cái gì cũng không hỏi được. Tắt điện thoại mà thở dài, bắt đầu vì không có mục đích mà trở nên hoảng loạn, hi vọng ở trên đường có thể nhìn thấy cái gì vừa mắt để mua về, nhưng cũng không thể qua loa, mãi cho tới khi trời tối hẳn mới cảm thấy mĩ mãn mà theo tàu điện ngầm quay về nhà trọ. Sau đó còn đặc biệt mời mọi người cùng Thao đến nhà hàng Trung Quốc mà bọn họ thường tới. Không biết cậu có thích náo nhiệt hay không, nên không dám gọi nhiều, chỉ có Nghệ Hưng, Lộc Hàm cùng bọn họ bốn người đi chung.

Vốn cả một ngày không có ai nhắc tới chuyện sinh nhật, chỉ nghĩ cùng mấy người quen biết tới nơi thường ngày vẫn hay lui tới mà tổ chức tiệc chúc mừng nho nhỏ, không ngờ ca ca ngay cả bánh ngọt và mì trường thọ cũng đều chuẩn bị tốt cả rồi, nói không cảm động là gạt người. Lúc được kéo vào bên trong cửa hàng, nhìn thấy đồ ăn trên đĩa, bánh ngọt cùng bát mì, liền nhịn không được để hai hàng nước mắt chảy ra. Continue reading