89

Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

- Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

- Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

- Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

- Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

- PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

- Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

0

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 13+14


Chương 13 : Bạn bè

.

.

.

Chỉ được nghỉ ngơi một ngày, khi một tuần mới bắt đầu, Tử Thao đi theo người quản lí đến công ty, vũ đạo đặc biệt chán ngấy cũng chỉ có thể đi theo thầy giáo kiên trì khổ luyện. Công ty không hy vọng rằng cậu có thể tập luyện tới trình độ như thầy dạy, cũng chẳng cần đứng đầu lớp dẫn các bước nhảy, thậm chí ngay cả giữa lớp cũng chưa nghĩ tới, chỉ mong đứa nhỏ này làm tốt các tổ hợp vũ đạo, về sau khi nhảy đừng bị người ta chỉ trích. Bởi vì võ thuật là năng khiếu đặc biệt, các tài nghệ khác cũng ngầm hiểu sẽ không định hướng thêm vào cho cậu.

Anh quản lí hỏi cậu ca hát, khiêu vũ thích cái gì nhất, cậu nói thích RAP. Vốn dĩ bên M2 đã sắp xếp ổn thỏa để Ngô Diệc Phàm làm Rapper, sau khi công ty họp bàn cân nhắc lợi ích quyết định gọi cậu đi theo Phác Xán Liệt và Ngô Diệc Phàm cùng nhau tiếp nhận huấn luyện tăng cường để thử khả năng của cậu, không ngờ đứa nhỏ này còn hiểu rất nhanh, đương nhiên Ngô Diệc Phàm bí mật truyền thụ kỹ xảo đặc biệt chỉ là lời nói với người xa lạ.

Cho nên vốn kế hoạch tăng cường vũ đạo cùng nâng cao ca hát, liền biến thành vũ đạo, ca hát, luyện rap, cộng thêm tiếng Hàn. Bốn môn cường độ như pháo bắn, thực khiến người khó có thể chịu đựng. Thế nhưng công ty cấp bách hối thúc người mới như vậy là vì muốn đuổi kịp tiến độ của nhóm, cũng chỉ có thể nghiêm khắc yêu cầu. Công ty cấp trang thiết bị chuyên môn, lại để quản lí dẫn dắt thực sự là rất chú trọng rồi, vậy nên chấp nhận thôi, cũng không phải chưa khổ qua. Mới trước đây bởi vì thích võ thuật kiên trì luyện mười năm, chịu qua những đau đớn bây giờ sao có thể so sánh được, ai kêu cậu có mong muốn này, tính tình lại vừa vặn cứng đầu như vậy chứ? Đọc tiếp

4

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 11+12


Chương 11: Bông tai

.

.

.

Ở quán gà rán ăn đến no nê mới về, quá trưa, trên đường người đi dần dần đông lên, chen chúc xô đẩy không theo trật tự nào. Ngô Diệc Phàm không thích những nơi huyên náo, đã ở đây ba năm nhưng số lần đến Myeong-dong của anh chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng bắt đầu từ năm thứ tư này, mọi thứ liền trở nên khác biệt một cách rõ rệt, ai bảo nhóc con nhà anh thích nơi này, thích đến tột cùng như vậy chứ.

“Ca, anh biết không? Khi em sống ở Thanh đảo là một vùng ngoại ô. Khi ấy tuổi còn nhỏ rất ít khi đi vào trung tâm thành phố để mua quần áo, ngược lại lại đi ra bờ biển rất nhiều, có đôi khi trong nhà cãi nhau hoặc là cùng bạn học náo loạn đều một mình đi ra bờ biển tản bộ, dần dần liền thích cái cảm giác này. Tuy rằng cô đơn nhưng lại đặc biệt thoải mái.” Đứa nhỏ ánh mắt chăm chú nhìn lên gương mặt Ngô Diệc Phàm, chính mình đề nghị đi dạo phố nhưng cũng chẳng hề nhìn đến cửa hàng hai bên: “Hiện tại không như vậy, có rất nhiều bạn bè tốt với em, còn có thể gặp lại anh, em cảm thấy không còn nhiều cơ hội lắm, không đi ra ngoài một chút thì quá lãng phí. Nghe nói sau này ra mắt sẽ không còn cơ hội đi dạo phố.”

Ngô Diệc Phàm hé miệng một chút, có một chút xúc cảm khó có thể nói ra được nghẹn ở trong tim. Hóa ra vài ba lần cậu không biết xấu hổ làm nũng để anh cùng cậu đi dạo phố là vì nguyên nhân ấy, không phải tùy hứng, không phải ham chơi, chính là thuần túy muốn tạo ra một ít kỷ niệm. Những chuyện đơn giản lúc còn rất nhỏ trái lại đã xem thành quá mức quý giá, sau đó dè dặt mang theo càng ngày càng nhiều yêu cầu. Tử Thao của anh, càng ngày càng làm cho anh cảm thấy như bảo bối, muốn đem cậu sủng đến tận trời.

“Ca, anh xem kìa, cái kem kia thật lớn!” Trẻ con chính là trẻ con, đối với một chuyện không có cách nào tập trung sự chú ý lâu được, vừa mới nói xong những lời trong lòng quay đầu một cái đã chú ý đến những món đồ chơi bài trí trong cửa hàng kem. Đọc tiếp

5

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 9+10


Chương 9 : Tương phùng

.

.

.

Người ta nói ba năm như một ngày, có lẽ cuộc sống của Trương Nghệ Hưng chính là như vậy, mặt trời mọc rồi lại lặn đều đặn, ba trăm sáu mươi lăm ngày giống như một con quay bị một sợi dây liên tục quất vào không ngừng, trước sau vẫn kiên trì nhiệt huyết với giấc mơ ban đầu ấy. Bạn bè khuyên Trương Nghệ Hưng không cần liều mạng như vậy, bản thân cậu với trình độ ca vũ hoàn toàn có thể vượt qua rất nhiều nhóm nhạc nam bây giờ. Nhưng Trương Nghệ Hưng chỉ cười một cái có lệ làm sâu thêm má lúm đồng tiền, tớ đối yêu cầu của mình vẫn còn chưa đến, các cậu chưa từng thấy cuộc sống khi còn bé của chúng tớ, vĩnh viễn không thể lý giải ý nghĩ trong lòng tớ.

Hồi nhỏ mặc dù không có ba ba, nhưng mẹ luôn yêu thương che chở cho mình hết khả năng có thể, có thể vô lo vô nghĩ đến trường, cùng những đứa bé bình thường giống nhau không biết đến cuộc sống gian khổ. Trơ mắt nhìn thấy gương mặt của hai người con trai khác không hiểu bọn họ vì cái gì vất vả như vậy, cực khổ như vậy, bởi vì cái gì cũng đều không hiểu, cho nên yên tâm thoải mái hưởng thụ cuộc sống của mình.

Tám năm đã qua này vẫn nghĩ rằng bọn họ sống rất tốt, có mẹ có cha sẽ thật hạnh phúc, có giấc mộng để mà phấn đấu, không lo ăn lo mặc, giống bạn bè đồng lứa khỏe mạnh mà lớn lên. Đến bây giờ, gặp lại Ngô Phàm, cậu mới phát hiện ra cuộc sống của anh chẳng hề tốt như mình đã nghĩ, thậm chí càng hỏng bét, không có đứa bé kia cùng ở bên anh, anh dường như chỉ còn hai bàn tay trắng.

Anh cố gắng làm việc để nuôi sống chính mình, anh thoạt nhìn cơm áo không lo, anh bên ngoài sáng rõ bên trong nổi bật, anh là thực tập sinh nổi bật nhất trong những người kia, nhưng anh rất cô độc.

Chính mình vô luận như thế nào cũng không bước tới được, hồi nhỏ không được lớn lên cũng không được, ở bên trong trái tim trưởng thành trên kia vĩnh viễn không bằng cậu người kia, cho nên muốn ở phương diện khác phải cố gắng vươn lên, làm cho chính mình có tư cách đứng ở bên anh, an tâm thoải mái. Bởi vậy, phải đối với chính mình nghiêm khắc hơn một chút, đến khi tất cả mọi người đối với mình công nhận, đến khi cùng anh cùng nhau đứng trên sân khấu mới có thể chứng minh Trương Nghệ Hưng cũng là một thiếu niên vĩ đại.

Những điều này chưa từng kể ra với ai, chưa từng cùng bạn bè thổ lộ tâm tình, nói ra rồi ngược lại làm bộ làm tịch. Lúm đồng tiền má phải càng sâu kỳ thực chịu đựng thêm nhiều khổ cực, người khác vậy chính mình càng vậy, nó càng sâu tâm lại càng đau. Đọc tiếp

5

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 7 + 8


Chương 7 : Nhận thức

.

.

.

Sau khi mất hồn mất vía làm xong công việc liền giữa trưa chạy về nhà, Trương Nghệ Hưng trốn ở trong góc thút thít khóc nấc lên, xem ra thím Trương trước khi đi đã đem cậu dạy dỗ rồi, hỏi cậu thím Trương mang Tử Thao đi bệnh viện nào băng bó, cậu cũng chỉ lắc đầu nói không biết.

Đợi một chút giữa trưa cũng không thấy thím Trương trở về, Ngô Diệc Phàm nôn nóng đứng ngồi không yên, lại nghĩ bởi vì mình đã xuống tay quá nặng mà Tử Thao phải vào viện, muốn đi tìm lại không biết đi nơi nào để tìm, chịu đựng cùng Trương Nghệ Hưng mắt to trừng mắt nhỏ một hồi không biết làm sao, đến giờ lại đi ra quán ăn làm.

Mọi người giao cho thím Trương, cũng chỉ có thể tin tưởng. Thím Trương trước khi đi nói mình đừng lo lắng, vậy chắc chắn không có vấn đề. Cứ như vậy tự khuyên mình vài câu, mạnh mẽ cổ vũ tinh thần rồi bắt đầu công việc của buổi tối.

Mãi đến khi tan tầm, quán ăn vặt còn chưa có chính thức đóng của, ông chủ thấy bộ dáng bồn chồn của Diệc Phàm , biết anh có tâm sự liền hùng hùng hổ hổ thúc giục anh làm nhanh chóng rồi đi. Thực ra cũng rất tốt bụng.

Một đường nhanh như chớp chạy về nhà, thở hổn hển mở cửa ra, vẫn chỉ có một mình Trương Nghệ Hưng. Đứa bé cuộn mình ở góc giường khóc không ra bộ dáng gì, vừa thấy Ngô Diệc Phàm trở về lại khàn giọng khóc lớn : ” Tử Thao đi rồi, không trở lại nữa ! Em ấy không trở lại nữa !

Không thể như vậy ! Đầu óc Ngô Diệc Phàm liền như có một dòng điện chạy xuyên qua chạy tới chạy lui. Rõ ràng còn có một tháng nữa là có thể để cho em đi học, em làm sao lại có thể đi rồi ! Điều đó không có khả năng, nhất định là anh nghe lầm. Như thế nào có thể để anh vất vả tích góp từng chút từng chút một, sau một năm Tử Thao lại rời anh đi, điều đó không có khả năng.

A ! Đúng rồi, Tử Thao nhất định là tức giận, tức giận vì  mình lấy em ấy trút giận, đều do mình xuống tay quá nặng, đều là do mình không tốt.

Đầu óc rầm rầm rung động giống như sắp nổ tung, Ngô Diệc Phàm xoay người đẩy cửa ra chạy đi, cứ như vậy hòa vào bóng tối, Trương Nghệ Hưng trốn ở góc càng thêm khóc dữ dội, không nên là như vậy ! Nhất định là sai ở nơi nào, rõ ràng ngày hôm qua còn tốt như vậy ! Đọc tiếp

9

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 5 + 6


Chương 5 : Bị đánh

.

.

.

Qua tết xong, quán ăn lại một lần nữa mở cửa, cuộc sống vừa trở nên bận rộn lại có vẻ nhịp nhàng. Tử Thao vẫn như trước đi theo Trương Nghệ Hưng học viết học hát, lại trơ mắt nhìn thân ảnh Ngô Diệc Phàm càng ngày càng gầy. Tử Thao phát giác chính mính cũng càng ngày càng bị thứ gì đó đè nén.

Thời tiết từ đầu xuân đến vào hạ càng ngày càng ấm, Ngô Diệc Phàm mỗi buổi sáng bán báo xong đi ra quán ăn vặt làm, giữa trưa xong việc ở trong quán cơm liền đi theo thím Trương về nhà, mệt mỏi cùng Tử Thao nói hai câu liền bắt đầu chìm vào giấc ngủ trưa muộn, ngủ thẳng đến bốn rưỡi chiều rời giường rửa mặt xong lại đi theo thím Trương đến quán đồ ăn vặt. Tối về đến nhà, Tử Thao cho anh xem cậu hôm nay theo Nghệ Hưng ở đó học viết được chữ gì, hoặc là chính mình xem tiết mục trong TV, sau đó hai người cùng nhau tắm rửa rồi đi ngủ.

Ngày qua ngày cứ như vậy trôi qua, Ngô Diệc Phàm càng ngày càng bị cuộc sống mài đến tê liệt. Anh thậm chí cảm thấy mình từ nhỏ vốn đã trải qua như vậy, cơ thể chịu đựng cũng đã thành quen, chí ít trong lòng vẫn còn có điều an ủi.

Thím Trương nói đã góp đủ học phí năm thứ nhất, chờ thêm vài ngày nữa sẽ đưa Tử Thao đi báo danh, sau này có thể đi học. Ngô Diệc Phàm nghĩ có lẽ mình thật sự quá mệt mỏi rồi, nhưng không hiểu vì sao trên mặt Tử Thao cũng không giống như đang thực sự vui vẻ. Đây không phải là tâm nguyện của em ấy sau, cuối cùng cũng có thể đạt được rồi, làm sao lại không vui như vậy.

Đến tháng tám, Quảng Châu giống như chảo lửa dưới cái nắng của mùa hè. Buổi sáng 10 giờ mặt trời đã muốn đem cả thành phố chiếu nắng đến chói chang, Ngô Diệc Phàm gần đây ngủ không đủ, đứng dưới ánh mặt trời ngay cả tiếng rao bán báo cũng khó khăn, miệng thực khát, cổ họng cũng nóng như lửa đốt. Đọc tiếp

6

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 3 + 4


Chương 3 : Đi học

.

.

.

Tháng bảy, mùa hè ở Quảng Châu đúng vào lúc gay gắt nhất. Vào mỗi ngày hè nóng bức, hai đứa trẻ đều chạy tới khu thương mại cách đó ba con đường, ở đó có quạt điện thổi mát rất thoải mái.

Tuy là con nhà nhà nghèo nhưng quần áo giày dép Ngô Diệc Phàm từ trước đến nay đều rất sạch sẽ, chỉ có điều gấu quần cùng tay áo đã có chút cộc hơn nhưng cũng không có tiền mua đồ mới. Mà Tử Thao cũng chỉ mặc quần áo cũ của Ngô Diệc Phàm, hai đứa nhỏ bộ dạng sáng sủa lại xinh đẹp khiến cho người ta không thể ghét bỏ.

Cứ vậy hai đứa nhỏ đáng yêu mỗi ngày đều chạy tới khu thương mại, cũng không đi lang thang mà ngoan ngoãn ngồi dưới chân cầu thang ngay chỗ có quạt. Sáng sớm ăn bánh mỳ hoặc là bánh bao, giữa trưa hai người mua một chén mì hoặc cháo ở quán ăn vặt cùng nhau ăn. Về sau, bọn họ thường đi tới ăn ở chỗ thím Trương làm đầu bếp, mỗi lần thím Trương thấy sẽ lấy cho bọn họ nhiều thêm một ít. Mà ông chủ quán cũng ngại tay nghề thím Trương rất tốt, thu hút được rất nhiều khách, cũng không tiện nói nhiều, cứ như vậy mặc kệ bọn họ. Đọc tiếp

5

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Chương 1 + 2


Chương 1 : Gặp gỡ

.

.

.

Sau khi ăn xong bốn cái bánh mì còn sót lại trong nhà, Ngô Diệc Phàm quyết định cần phải ra ngoài đường học cách làm thế nào để mua đồ ăn. Suy cho cùng, bất kể là khó khăn hay không cam lòng, sau này cuộc sống cũng chỉ dựa vào chính bản thân mình, mặc dù năm nay mới 9 tuổi lẻ 7 tháng.

Phía tây thành phố có một khu dân cư nghèo, ở nơi này chủ yếu là dãy những căn nhà tồi tàn. Những người sống ở đây chủ yếu là người gốc Quảng Châu, người có thể kiếm được tiền sớm đã rời đi rồi, chỉ còn lại một số người già, trẻ con cùng quả phụ tiếp tục sống cuộc sống không có hy vọng qua ngày.

Sắc trời đã tối, đi chậm rãi dọc theo vách tường của những căn nhà thấp bé hướng về phía trước. Ở trong con hẻm nhỏ gồ ghề chẳng có đèn đường, những bước đi mò mẫm như sợ đạp phải vũng nước, cuối ngõ nhỏ nơi ngã tư đường có một chút ánh sáng mờ nhạt miễn cưỡng coi như đèn đường. Trong lúc ẩn lúc hiện, Ngô Diệc Phàm nhìn thấy một đám trẻ con hư hỏng ở tiểu khu đối diện đang vây quanh một đứa nhỏ thấp bé vừa đánh vừa đá. Đến gần, thấy đứa bé kia đang cắn môi chịu đau chứ nhất định không chịu cầu xin tha thứ, bốn mắt nhìn nhau, vậy mà Ngô Diệc Phàm lại nhìn thấy tín hiệu cầu  xin sự giúp đỡ từ trong ánh mắt đối phương.

Cũng không biết lấy can đảm ở đâu, hai ba bước chạy đến đẩy đám người kia ra bắt lấy cánh tay đứa nhỏ liền trốn một vào ngõ nhỏ khác. Đối với những đứa nhỏ có tiền kia, Ngô Diệc Phàm quen thuộc với những ngõ nhỏ này hơn, tự nhiên mà trốn thoát.

Đọc tiếp