89

Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

- Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

- Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

- Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

- Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

- PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

- Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

0

[Fanmade][Vietsub] Kristao – Bệnh công chúa


Khóc lóc kêu anh phản bội em

Anh hỏi “Khi nào vậy ?”

Em nói “Thì là trong mơ đó !”

Fanmade by Bảo Bảo

Vtrans + Timer: Bảo Bảo

Encoder: Wotm

Brought to you by KrisTao’s Heaven

Kristao - Bệnh Công Chúa.mp4_thumbs_[2014.08.30_14.11.19]

down 

ytb

3

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương bốn mươi tư [Hoàn]


Chương bốn mươi tư 

.

.

.

1,

 

Hôm này là ngày diễn ra trận chung kết võ thuật thanh thiếu niên thành phố Liêm Giang, cũng là sinh nhật của Hoàng Tử Thao. Hoàng Tử Thao trao cho mấy đứa nhỏ giành được giải thưởng mỗi đứa một cái ôm thật chặt, còn được tụi nhỏ tặng cho một cái bánh kem làm cậu cảm động đến rơi nước mắt. Trực tiếp ở nhà thi đấu ăn xong bánh ngọt mới về nhà, Hoàng Tử Thao nhớ tới Ngô Phàm.

 

Ngô Phàm hiện tại đang vội giúp Trịnh Duẫn Hạo lập một bản kế hoạch, mỗi ngày đều bận rộn đến khuya, hôm nay lại bớt chút thời gian ở nhà chờ cậu. Hoàng Tử Thao lau lau vết bẩn bên khóe miệng, kiểm tra xem có còn dính kem không, sau đó nhanh chân đi về phía nhà ga. Thực ra, Ngô Phàm có mua xe cho cậu, nhưng cậu ngoại trừ lúc ra ngoài cùng Ngô Phàm mới dùng đến, còn những lúc khác cậu đều thích đi lại bằng tàu điện ngầm.

 

Bỗng nhiên ở phía sau truyền tới một tiếng va chạm thật lớn, ngay sau đó là liên tục những tiếng va chạm vang lên cùng với tiếng người qua đường thét đến chói tai.

 

Hoàng Tử Thao theo bản năng xoay người nhìn, một chiếc xe nhỏ đâm sầm vào vỉa hè, phía sau mấy chiếc xe khác phanh lại không kịp đều bị đâm vào nhau.

 

Một vụ tông đuôi xe liên hoàn!

 

Hoàng Tử Thao nhất thời không nghe thấy âm thanh gì, mui xe bốc khói, người trong xe sống chết không rõ, người qua đường hoảng loạn vây quanh chiếc xe bị biến dạng, không biết phải làm như thế nào. “Mau tới cứu người !” Một người đàn ông trung niên vội vã đi lên trước. Trong nháy mắt tất cả thính giác trở lại, Hoàng Tử Thao cũng chạy đến giúp đỡ.

 

Chiếc xe bị đâm vào vỉa hè hư hại nghiêm trọng nhất, lái xe là một người đàn ông còn trẻ, ngồi ở ghế phó lái là một người phụ nữ trẻ với mái tóc dài, hai người mắc kẹt ở trong xe không biết sống chết ra sao. Hoàng Tử Thao đứng ở bên cạnh xe nhất thời hoảng hốt. Người đàn ông trung niên nghĩ rằng cậu đang sợ hãi, liền an ủi cậu. “Chàng trai trẻ không cần sợ, chúng ta nhất định có thể đem bọn họ cứu ra.”

  Đọc tiếp

3

[Đồng nhân văn] Á! Có ma! – Chương sáu (Hạ)


Chương sáu 

(Hạ)

.

.

 

Mặc kệ buổi tối nháo nhiệt vui vẻ đến đâu, ngày hôm sau tỉnh lại bọn họ đầu đau thắt lưng cũng đau đến khổ sở. Nhưng bởi bọn họ là học sinh vẫn phải đến trường học.

Ngô Phàm là hội trưởng hội học sinh, một đống chuyện cần làm cũng không thể bỏ qua bài vở trên lớp cùng bài tập về nhà, nghiên cứu mấy công trình vật lý, việc học so với năm nhất cũng thay đổi nhiều hơn, tuyệt đối không thể cho qua.

Hoàng Tử Thao ngày đầu tiên quay lại trường, bởi vì đi muộn mà bị giáo sư nhớ tên.

Ô ô ô, lần sau không thể cứ như vậy mà chơi đùa được.

Hiện giờ cũng không thấy cơn đau đầu quay lại, Hoàng Tử Thao biết cơ thể mình đã bắt đầu thích ứng với “biến đổi” này. Thanh âm hỗn loạn khiến tai ù đi cũng dần dần không còn phát thành tiếng chói tai nữa, lúc tập trung tinh thần cảm thấy giống như sóng siêu âm, từ từ có thể mơ hồ phân biệt được trong đó có những gì, câu chữ tương đối rõ ràng.

Tôi không muốn chết…/đau quá…/ tại sao vậy, tôi còn tồn tại mà?/ cứu cứu tôi…

“Tình hình có tốt hơn không?” Hai người bọn họ đều mười giờ mới hết bận bịu để nói chuyện riêng được với nhau, hẹn chờ nhau ở trước cổng trường, cùng quay về nhà trọ.

“Không việc gì.” Hoàng Tử Thao cười cười.

Ở cạnh Ngô Phàm, cậu thật sự sẽ không nhìn thấy ma quỷ dọa người, cho nên nghiễm nhiên mấy âm thanh kì quái cũng không còn nghe được, như vậy được rồi, đều không sao cả!

Bởi vì bọn họ ở nông thôn chỗ trường tiểu học hay ở nhà cùng ông nội và Tuấn Miên đều từng ngủ chung với nhau, cho nên nhà trọ tuy rằng nhỏ, nhưng hai người cùng nằm trên một giường, xem ra cũng không có gì xấu hổ lắm.

“Có gì cứ gọi tôi đừng ngại.” Ngô Phàm nằm ở phía ngoài, ít nhiều vẫn còn chút lo lắng.

“Ừm.” Đọc tiếp

0

[Fanmade] Kristao – Em đã quên không nói


Em đã quên không nói

Chúng ta trước đây đã từng rất hạnh phúc

Không gần bên nhau nữa bản thân cũng phải sống thật vui vẻ

Nếu có người nhắc tới, anh sẽ nhớ về em ra sao

Người anh từng yêu thương

Hay chỉ là bạn bè ?

[Fanmade] Kristao – Em đã quên không nói

by Tanuki Chồn Béo Ụ

Vtrans + Timer: Bảo Bảo

Encoder: Wotm

Brought to you by KrisTao’s Heaven

Kristao - Em da quen ko noi.mp4_thumbs_[2014.08.23_15.51.48]

down 

ytb

2

[Đồng nhân văn] Á! Có ma! – Chương sáu [Trung]


Chương sáu (Trung)

.

.

.

Cơm tối chẳng những mua pizza, gà rán, nước sốt, salat, đồ ăn vặt cùng bánh ngọt, còn có thêm một thùng bia, cộng với Phác Xán Liệt lén mua hai bình rượu trắng, Kim Tuấn Miêng mang đến một chai rượu vang.

Bảy thằng con trai cũng không thể cứ trừng mắt nhìn nhau, chỉ trong chốc lát đã ăn uống xong xuôi. Ngô Phàm cùng Hoàng Tử Thao được giáo dục quá tốt, ngay cả bài tú-lơ-khơ cũng không có, bọn họ lại lười đi mua, nói bảy người cũng không đủ để chia bài,  đến sau cùng vẫn là Phác Xán Liệt nhiều mưu kế, vỗ đùi nói chúng ta chơi trò “Quốc vương” đi.

Mọi người đều bày ra bộ dáng chưa từng nghe thấy cái này.

“Ha ha, đơn giản thôi, chính là viết bảy tờ giấy, từ một hào đến bảy hào, ai lấy được bảy hào lớn nhất thì làm quốc vương, người này có thể đưa ra bất cứ mệnh lệnh gì với các số còn lại, không được cãi lời, làm không nổi thì phải uống rượu.”

Biện Bạch Hiền hận không thể nhổ cho cậu ta một bãi “Cậu học được ở chỗ nào cái trò bậy bạ như vậy, con ngài thối!”

Kim Tuấn Miên lại cảm thấy cực kì hứng thú “Chơi thôi chơi thôi, dù sao cũng không thể đưa ra yêu cầu gì quá quắt mà.”

Hoàng Tử Thao chỉ nghĩ thầm “Cái gì mà không đưa ra yêu cầu bất hợp lý? Tuấn Miên học trưởng, anh còn không biết lần trước chúng ta chơi mạt chượt…” Đọc tiếp

2

[Đồng nhân văn] Á! Có ma – Chương sáu (Thượng)


Chương 6

Chuyện thứ sáu : Người, quỷ, long khí, miêu.

(Thượng)

.

.

.

Đạo hạnh của Kim Gia Gia có hạn, hơn nữa chuyện ma quái vốn quỷ dị khó lường. Ngô Phàm cảm thấy ở lại trong thôn chờ đợi cũng không thay đổi được gì, hơn nữa cũng sắp hết kỳ nghỉ, mọi người liền sắp xếp hành lí ngày hôm nay định trở về.

Hoàng Tử Thao trộm liếc nhìn cổ áo Kim Tuấn Miên. Trước khi đi, Kim Gia Gia cũng đã nghĩ biện pháp, ông cụ có lẽ cũng cảm thấy có lỗi với Hoàng Tử Thao nên liền đích thân ra trận, nói Tuấn Miên lên núi gặp mấy thứ quỷ khí không tốt, giờ cần phải đeo “vật báu gia truyền” để tránh ma quỷ – vốn là mảnh ngọc Độ Khánh Tú trú thân, được Hoàng Tử Thao đưa cho Tuấn Miên đeo lên. Tất nhiên Kim Gia Gia cùng Ngô Phàm cũng ăn ý, không đem chuyện Tử Thao có thể nghe được ma nói chuyện thông báo cho Bạch hiền và Tuấn Miên. Sự tồn tại của Độ Khánh Tú là bí mật.

“ Sao thế ? Có thích không ? Nếu không cho em mượn đeo vài ngày”  Tuấn Miên luôn cảm thấy có lỗi với Hoàng Tử Thao, đàn tế thất bại khiến người ta thiếu chút nữa gặp chuyện không may.

“Không cần ! Không cần !” Hoàng Tử Thao xua tay, cậu không muốn đeo cái vòng có ma trên cổ, tuy rằng Độ Khánh Tú thực sự hiền lành.

 Lúc trở về cũng đi bằng xe tải, bọn Kim Chung Nhân tự giác ra sau xe ngồi, chính là như vậy. Ngô Phàm lái xe, Kim Tuấn Miên là chủ nhân, lại là người chiêu đãi bọn họ mấy ngày ăn ngủ. Hoàng Tử Thao – người ta được Ngô Phàm bảo vệ, là loại quan hệ đã từng hôn qua môi, đầu năm sau không khéo sẽ bị Ngô Phàm ép gọi hai tiếng “chị dâu” mất.

“ Chúng ta a! Đi a! Trên đường lớn a! Tinh thần hăng hái! Ý chí dâng trào !” Đọc tiếp

4

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương bốn mươi ba


CHƯƠNG 43

.

.

.

Sau khi trời vừa hửng sáng, Ngô Thế Huân tỉnh dậy liền sang phòng bệnh của Ngô Phàm. Bạch Hiền đang khoác áo ngủ trên sô pha, Hoàng Tử Thao quấn chăn nằm sát cạnh Ngô Phàm, chỉ có đỉnh đầu lộ ra bên ngoài. Ngô Phàm đã tỉnh, quay đầu sang nhìn cậu, thấp giọng hỏi: “Em ấy đã trở về rồi.”

 

“Ừ, anh ấy trở về rồi.” Ngô Thế Huân lặp lại một lần nữa.

 

Giống như được giải huyệt, cả người Ngô Phàm như được thả lỏng, hai mắt anh phiếm hồng ướt át, ngay cả hà hơi đều run rẩy. Tay phải bị Hoàng Tử Thao đè nặng đã muốn run lên, tay trái vươn qua vuốt ve mái tóc Hoàng Tử Thao, nghiêng đầu hôn lên đỉnh đầu cậu, nước mắt cũng theo khóe mắt mà chảy xuống.

 

Dịch đã truyền xong từ lúc nửa đêm rồi, nhưng bởi vì trong khoảng thời gian ngắn Ngô Phàm không được phép ăn uống, chỉ có thể dựa vào truyền dịch mà duy trì, cho nên bên tay trái còn để lại kim tiêm. Ngô Thế Huân bị động tác của anh dọa cho giật mình, vội vàng chạy đến kiểm tra kim tiêm có bị lệch hay không. Hoàng Tử Thao bị tiếng động này làm cho tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, dường như nhất thời không phản ứng kịp, không nhận ra nơi đây là nơi nào. Ngô Phàm lại ở trên trán cậu hôn một cái, cậu mới nhớ lại những chuyện đã xảy ra, nước mắt cũng lập tức chảy xuống.

 

“Anh lại bị bệnh…..”

 

“Đừng sợ……” Ngô Phàm dịu dàng lau nước mắt cho cậu. “Em trở về là tốt rồi.” Không phải là anh muốn đổ lỗi cho cơ thể mình, nhưng mà anh thực sự rất tức giận, đặc biệt là khi thân thể của Hoàng Tử Thao lại rất tốt. Cách đây không lâu, Thẩm Xương Mân còn cười nói, anh xem như là người mang mô hình hành vi type C(1), phải làm cho anh thay đổi, nếu không rất khó đảm bảo được rằng anh có thể cùng Hoàng Tử Thao sống bên nhau thêm bao nhiêu năm nữa. Tai nạn xe cộ năm ấy tuy rằng không thể cướp đi mạng sống của anh, nhưng cơ thể này hoàn toàn bị phá hỏng rồi. Anh thực sự hối hận vì hai năm đầu tiên sau tại nạn kia anh đã không cố gắng phục hồi sức khỏe, nếu không bây giờ cũng không đến mức như thế này. Anh cũng muốn cùng Hoàng Tử Thao già đi, cho dù cuối cùng tới một ngày nào đó sẽ chỉ còn lại một người, cũng hoàn toàn có thể dự đoán được người ra đi trước là ai, nhưng ngày cô đơn có thể ngắn thì nên ngắn, bằng không bất kể là còn sống hay chết đi đều là một loại giày vò. Quá khứ ấy, anh có thể chính thức buông bỏ.

Đọc tiếp