Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

– Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

– Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

– Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

– Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

– PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

– Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương cuối [Hoàn]


Kết thúc

.

.

.

 

Gió sáng sớm mang theo chút lạnh lẽo, sợi tóc bị thổi bay, hái hoa tặc chống má, không nói gì nhìn nam nhân đỏ mặt phía trước.

 

“Đại hiệp, ngươi cáo biệt ba lần, tóm lại là có đi không.”

 

“Khụ.” Ngô Diệc Phàm ho một tiếng, “Việc này… Phía sau… Ngươi…”

 

“Ngươi câm miệng cho ta!”  Hái hoa tặc xù lông, “Còn dám nói một chữ, ta liền cắn lưỡi tự sát!”

 

Ngô Diệc Phàm cau mày, suy nghĩ một chút lại ngồi xuống bên cạnh đạo hái hoa tặc, “Nhưng ta không yên tâm, ngươi… cái kia… ta…”

 

“Ngươi ngươi ngươi ngươi cái đầu ấy, ”  hái hoa tặc đẩy hắn ra, “Ngươi còn không đi, là muốn xem ta mất mặt mà chết sao!” Tuy rằng lớn tiếng ồn ào, nhưng sắc mặt y ửng đỏ, thấy thần sắc ngại ngùng này Ngô Diệc Phàm lại nghĩ viển vông. Hắn còn nợ máu trên người, không dám lỡ một khắc, phải về Biên Đô gia tăng luyện công, nhưng lúc này lại lưu luyến không muốn về, bồi hồi không chắc. Hắn biết, tất cả đều vì người trước mắt, khiến hắn không muốn, cũng không nguyệnn rời đi.

Continue reading

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương sáu


Chương sáu

.

.

.

Y không nên như thế này, vô tâm vô phế, cười ngây thơ xán lạn mới hợp với y. Lời nói mang chút bi thương khiến tim Ngô Diệc Phàm thắt lại, “Không đâu. Nếu chúng ta ra ngoài, ta sẽ đi tìm hắn cùng ngươi, sau đó dẫn hắn quay về Tiêu Dao cầu sư phụ hắn tha thứ.”

 

Hái hoa tặc nằm trong lòng hắn lắc đầu, “Không, ta từ bỏ rồi.”

 

Y vuốt mái tóc dài trước ngực Ngô Diệc Phàm thưởng thức, “Đại hiệp, ngươi có được kiếm phổ tổ truyền rồi. Nếu như ra ngoài, phải đi tìm sư phụ ngươi, sau đó chăm chỉ luyện võ báo thù Lục La sơn trang.”

 

“Ngươi đi cùng ta.”

Continue reading

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương năm


Chương năm

.

.

.

 

Khi  hái hoa tặc tỉnh ngủ, đã qua một ngày một đêm.

 

Lười biếng vươn vai một cái, hái hoa tặc cảm thấy toàn thân thoải mái, thần thanh khí sảng. Quả nhiên ngủ là liều thuốc bổ tốt nhất, ngủ một giấc đau đớn gì cũng đều chạy đi hết, ngay cả đầu lưỡi cũng có thể duỗi thẳng nói chuyện.

 

“Thật là thoải mái!” Y hô to một tiếng, khiến Ngô Diệc Phàm suýt chút nữa thì làm rơi củi trong tay.

 

“Tỉnh rồi?” Ngô Diệc Phàm đến gần, “Ngươi ngủ nhiều thật, chẳng lẽ lần này lại trúng độc ngủ không đủ?”

 

“Đại hiệp đột nhiên thông minh như vậy ta không quen lắm ~”  Hái hoa tặc xua tay, tâm tình vô cùng tốt. Đột nhiên nghĩ tới cái gì, “Người của Lục La sơn trang có phát hiện ra chúng ta không?”

 

Ngô Diệc Phàm bật cười, “Nếu phát hiện thì ngươi có thể ngủ thoải mái như này sao. Nhưng bên ngoài vẫn có người đang lục soát, trong chốc lát thì chưa tìm ra được.”

Continue reading

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương bốn


Chương bốn 

.

.

.

Hái hoa tặc hôn mê.

… Đây… Đây là phản ứng gì.

Ngô Diệc Phàm im lặng, chỉ cảm thấy trong đầu như có hàng ngàn vạn con ngựa chạy qua. Biết hắn không dễ trêu, nhưng phản ứng như vậy, thực sự không nằm trong dự liệu. Cảm giác hôn vừa rồi quá đẹp, giống như dư hương còn đang lưu lại trong khoang miệng, nhưng đối tượng bị hôn vẫn nằm ngay đơ trên mặt đất, như thế nụ hôn nồng cháy kia không liên quan đến y.

Continue reading

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương ba


Chương ba

.

.

.

Đuổi một đường tới ngoại ô, bị bao vây như dự liệu. Lần này không còn là lén lút trong bóng tối nữa mà là cướp đoạt giữa thanh thiên bạch nhật. Khác với tình trạng bị bao vây trước đây, đối phương biết quá nhiều chuyện. hiện giờ đã có được thứ mình muốn, sẽ không ẩn nấp nữa, thẳng thắn lật bài ngửa.

Dẫn đầu là một thanh niên tuổi xấp xỉ Ngô Diệc Phàm, hái hoa tặc cùng đi theo nhìn hắn liền nhớ ra, “A ha, đây không phải anh ruột của Lục Thu Nguyệt sao.”

Lục Thu Phong không thèm để ý đến hắn, nói với Ngô Diệc Phàm, “Quân Ảnh kiếm pháp và viên châu này có liên quan ?” Continue reading

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non cùng ông bố đơn thân – Chương 45


Chương 45: Có đi hay không ?

.

.

.

Bên cạnh có một phòng tắm nhỏ, Ngô Diệc Phàm sau khi rửa sạch cho Hoàng Tử Thao, liền mặc quần áo tử tế lại cho cậu.

Lúc Hoàng Tử Thao lảo đảo bước ra khỏi cửa, Ngô Diệc Phàm đột nhiên nhướn mày bất ngờ mở cửa ra, quả nhiên thấy ba cô gái kia đang đứng mấy tư thế kì quái mà bám ở cửa.

Nhìn gương mặt như núi băng của Ngô Diệc Phàm, ba cô gái liền quay lại nhìn nhau nhưng ai cũng đều không dám lên tiếng, Ngô Diệc Phàm vừa ăn Đào Tử xong, tâm tình cũng tốt hơn thản nhiên nhìn bọn họ mà nở nụ cười, nhưng những lời tiếp sau lại khiến người không rét mà run.

“Nếu lần này các cô nhìn thấy rồi, coi như tôi bỏ qua, lần sau còn nhìn qua khe cửa xem trộm thân thể của vợ tôi thì ha ha ha ha…” Ngô Diệc Phàm nhếch môi cười lạnh vài tiếng, lại quay đầu đỡ lấy Hoàng Tử Thao lúc này mặt đã đỏ như trái cà chua. Continue reading

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non cùng ông bố đơn thân – Chương 44


Chương 44: Hương vị của Đào Tử chỉ mình Đại Ngưu biết

.

.

.

Phòng nghỉ vô cùng ấm áp, lại mới mẻ sạch sẽ vì vừa được tu sửa xong, một chiếc giường rất to chiếm gần như hết toàn bộ căn phòng. Phòng này vốn là để khi ai đó làm ca tối về quá muộn có thể nghỉ ngơi hoặc ngủ lại, lúc này vừa vặn phát huy tác dụng.

“Lúc anh mua cái giường này, đã nghĩ đến thời điểm cùng em làm sẽ có cảm giác gì.” Ngô Diệc Phàm nhếch môi “Bây giờ mới có cơ hội thử.”

“Lưu manh…” Hoàng Tử Thao ngoài miệng mắng đối phương nhưng hai tay lại vươn ra ôm sát lấy anh.

Ngô Diệc Phàm bật cười, vươn tay vuốt ve thân thể, bắt đầu cởi bỏ khuy cài trên quần áo cậu.

“Thật… thật sự phải làm sao, đừng mà, mọi người đều ở bên ngoài hết, còn có rất nhiều trẻ con…” Continue reading