Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

- Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

- Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

- Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

- Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

- PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

- Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Phiên ngoại 2 [Hoàn]


[Phiên ngoại 2] Mười năm ánh sáng, cùng em nỗ lực

.

.

.

Thực ra… tình yêu phải mất bao lâu mới có thể hoàn toàn tan biến.

Là thời gian thúc đẩy, là vận mệnh an bài, vẫn muốn nói yêu người nhưng lại lực bất tòng tâm. Đem thời gian bỏ vào trong chữ yêu kia, làm vậy có thể kéo dài tới khi nào.

Khi tôi đặt chân tới thành phố này, cứ như vậy mà bước qua mười năm, toàn bộ khát vọng, hoài niệm cùng nhớ nhung đều bị chính mình đem giấu đi, tình yêu ẩn sâu đó cuối cùng lại quay trở về.

Tôi rất nhớ anh ấy.

Tôi rất nhớ Ngô Diệc Phàm.

Loại cảm xúc này có thể trở lại chính là do mẹ của tôi Hoàng Lan Y bức, bà dường như từng không muốn cùng tôi đối địch, cũng không trở mặt nói nhiều đến chuyện sống chết muốn giục tôi kết hôn nữa.

Tôi cùng với bà từ mười năm trước rời khỏi Tố Thành đi tới đây cũng không có ý phản kháng. Nhưng sau đó, không hiểu từ đâu bà lại giới thiệu đối tượng cho tôi, sắp đặt cho tôi đi xem mắt. Tôi dùng đủ mọi loại phương pháp để trốn chạy, lại nghiêm túc nói với bà.

“Nếu phải kết hôn, con cũng chỉ muốn kết hôn với Ngô Diệc Phàm.”

Đương nhiên, những lời này chỉ vừa mới nói ra miệng liền bị bà dùng hành động mà cắt ngang, hoặc là tát một cái thật mạnh, hoặc là thét lên chói tai muốn tôi câm miệng, hoặc cũng có thể xoay người trở về phòng, hung hăng đóng sập cửa lại.

Tôi đối với mấy chuyện này đều chỉ cười cho qua. Khi tôi bắt đầu trở nên trưởng thành hơn, mẹ của tôi bất chợt càng ngày lại càng giống như đứa trẻ. Tôi cho rằng, loại chuyện này chính là thừa nhận chúng tôi đích thực là mẹ con.

Trước đó một tuần bà lại tự mình sắp xếp cho tôi một buổi gặp mặt, đối phương là một cô gái dáng người hay gương mặt đều rất đẹp. Mái tóc cô ấy rất dài, mày rậm mắt to đặc biệt giống một nữ minh tinh nào đó. Continue reading

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Phiên ngoại 1 (KaiLay)


[Phiên Ngoại 1] Ngày đầu trao thân – Ngày sau trao tâm

.

.

.

Tôi tên Trương Nghệ Hưng. Người yêu của tôi cậu ấy gọi là Kim Chung Nhân.

Đừng hỏi tôi người kia đâu rồi.

Cậu ấy chết rồi…

Tôi cùng người kia lần đầu gặp mặt ở Hàn Quốc trong một quán bar gọi là “Desire”, ở trong hộp đêm lúc đó có đầy đủ dạng người đẹp trai anh tuấn khác nhau, năng lượng căng tràn hơn nữa đều là gay, đương nhiên tìm tình nhân để 419 cũng không hề thiếu.

Khi tôi cùng người anh em của mình là LuHan và bạn trai của cậu ấy tên SeHun bước vào, Kim Chung Nhân đang ngồi trên sân khấu, có người dùng vòng eo của mình xoay qua xoay lại trên người cậu ta, nhìn xuống phía dưới có thể mơ hồ thấy được “em trai” người kia đã ngẩng đầu. Một tay cậu ta niết ở dưới cằm đối phương mà hôn lên môi người nọ, một tay với vào trong quần đối phương xoa nắn. Theo nhịp điệu của tiếng nhạc bày ra loại tư thế quyến rũ đám đông, khiến tất cả mọi người đều trở nên bùng nổ, thậm chí có mấy cậu trai còn nhảy lên sàn dùng thân mình kề sát vào Kim Chung Nhân phát ra dục hỏa, mà người nọ hết thảy đều tiếp nhận. Continue reading

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 15


Chương 15

.

.

.

Nằm ở trên ghế ngủ một đêm, sáng hôm sau lúc tỉnh lại lưng cùng xương sống đều trở nên đau nhức. Nhìn lên đồng hồ hiện tại đã hơn mười một giờ, cậu tựa đầu vào cửa sổ, tìm kiếm xung quanh xem nhà ga ở hướng nào. Cậu chờ đợi người mà lúc này đáng lẽ đã phải trở về… nhưng lại không hề thấy bóng dáng đâu. Hoàng Tử Thao chép chép miệng xoay người thu dọn đồ đạc, cậu muốn trực tiếp đến nhà ga chờ Ngô Diệc Phàm.

Thu thập hết mọi thứ đi xuống nhà, cậu liền bước tới cửa phòng Hứa Triêu Tịch, người kia đang cúi đầu xem mấy thứ trên máy vi tính, vô tâm hỏi một câu “Không đợi cậu ta sao?”

Hoàng Tử Thao cười cười, từ trong túi lấy ra máy ảnh.

“Nếu tôi tình cờ gặp được anh ấy sẽ cùng nhau trở về, còn nếu không gặp được… vậy khi nào anh ấy quay lại chị đưa cho anh ấy cái này giúp tôi.”

Hứa Triêu Tịch lúc này mới ngẩng đầu nhìn Hoàng Tử Thao, nhất thời im lặng, lúc sau mới cầm lấy máy ảnh xem xét vài cái, cuối cùng mím môi mở miệng nói “Thực ra, tuy tôi đợi anh ấy đã lâu rồi cũng không có kết quả, nhưng cậu ít nhất cũng nên chờ thêm một chút chứ. Tôi không hối hận. Còn cậu thì sao? Không đợi cậu ta nữa, không muốn cho hai người một cơ hội?” Continue reading

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 14


Chương 14

.

.

.

Đợi đến khi hai người trở lại Tố Thành, ngủ nó giấc liền đi ăn cơm, sau đó lại chạy ra cửa hòa cùng dòng người đi xem đón dâu. Trời vừa chạng vạng tối, bọn họ lại cùng nhau đi lên cầu. Xa xa phía đầu con sông, con thuyền thật lớn cứ như vậy rẽ sóng tiến tới, trên thuyền đâu đâu cũng là một màu đỏ rực rỡ. Cô dâu mới đứng ở mũi thuyền, mặc một thân áo dài đỏ, đầu phủ tấm lụa đỏ che đi gương mặt mình, dáng vẻ thướt tha yêu kiều nhìn cũng thấy được nhất định từ lúc còn trong trứng nước cũng đã là mỹ nhân rồi. Chú rể nghiêm chỉnh đứng ở trên bờ đợi cô dâu của mình, trong mắt đều là chờ mong cùng lo lắng, chỉ hận không thể ngay lập tức bay tới ôm lấy người kia.

Hoàng Tử Thao đứng trên cầu nhìn chằm chằm con thuyền ở trên mặt sông, ánh trăng mờ ảo, hoa sóng bập bềnh, biểu cảm lại có chút mất tự nhiên, Ngô Diệc Phàm trộm nhìn cậu, cúi người ghé sát vào bên tai đối phương, ánh mắt vẫn liếc tới cục diện náo nhiệt trước mặt “Có chuyện gì vậy, còn muốn nữa sao? Không bằng đêm nay chúng ta lại ra đây dã chiến một hiệp.”

“Lão già này !! Anh mau cút đi, anh còn nói thêm nữa ông đây sẽ phế đồ chơi của anh đấy.” Hoàng Tử Thao nhấc chân lên, đạp về phía sau một cái, bên tai bất chợt nghe thấy người kia hít một hơi dài, khẽ than thở “Không nên đâu, phế đi rồi em làm sao hạnh phúc được nữa” cùng mấy câu linh tinh nhưng cậu cũng không thèm phản ứng lại.

Con thuyền đang tới gần bỗng ngừng lại. Chỉ thấy tân nương vén tấm khăn đỏ lên, quả nhiên là một mỹ nhân, hơn nữa vẻ đẹp còn rất thanh thoát tự nhiên. Cô khẽ nâng một nhánh cỏ mềm ý nói mấy nhạc công trên bờ mau tấu nhạc. Cô dâu mới hai má ửng hồng, chỉ một ngón tay về phía chú rể, cất cao giọng hát.

“Phu quân ơi, thiếp trước đây là hạt đậu khấu mọc lên trong ngày xuân tươi đẹp.

Nay về làm vợ của chàng, chết làm ma nhà chàng.

Không ham tiền bạc, nguyện ở trong nghèo đói có nhau.

Mong được chàng đối xử thật tốt, kết thành phu thê.

Ở trên Tố Hà, thiếp đợi chàng tới.” Continue reading

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 12


Chương 12

.

.

.

Hoàng Tử Thao cùng Ngô Diệc Phàm lần thứ hai gặp mặt cũng là vào đêm nọ khi cậu từ quán trà sữa bước ra cùng đi ăn rồi cùng về nhà, hiện tại cũng đã qua được một tuần. Thời điểm này lại nhận được điện thoại của Ngô Diệc Phàm, vừa cúp máy, cậu liền chạy như bay tới quán bar O2 phía thành bắc. Tới nơi rồi liền bấm điện thoại hỏi “Tôi đến rồi, anh đang ở đâu?”

“Phía sau… trong ngõ hẻm” đầu kia điện thoại, thanh âm của hơi thở không ổn định khẽ vang lên.

Hoàng Tử Thao ở trong hẻm nhỏ tối tăm phía sau quán bar phát hiện ra Ngô Diệc Phàm nửa sống nửa chết nằm trên mặt đất. Cậu ngay lập tức ngồi xổm xuống nâng Ngô Diệc Phàm cùng lấy di động ra. Tay phải của cậu để ở thắt lưng Ngô Diệc Phàm, từ nơi này có thể cảm nhận được một cỗ luồng âm ấm chảy ra. Đợi cho tới khi ra được chỗ có ánh sáng, cậu mới nhận ra Ngô Diệc Phàm cả người đều là máu, từ trên đỉnh đầu vệt máu màu nâu đen chảy xuống tràn tới tận cổ, mắt phải rõ ràng bị người cố ý dùng chân hung hăng dẫm lên hiện tại đã sưng phù, lại trông thấy tay trái hắn buông thõng xuống, máu tươi từ nơi nào theo ngón tay giữa chảy xuống đất tan thành một đóa hoa. Continue reading

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 13


Chương 13

.

.

.

Còn nửa giờ nữa là sẽ đến Tố Thành, Hoàng Tử Thao ngồi dựa vào cửa kính xe, nhìn chằm chằm hàng cây du bách cao cao đang chạy vụt qua cửa sổ. Hạt mưa rơi xuống đọng trên kính. Trong cái âm u của thời tiết cùng hương vị bùn đất chầm chậm tỏa ra, cậu cảm thấy hết thảy mọi chuyện này so với tưởng tượng của bản thân mình đều tốt hơn rất nhiều. Ngô Diệc Phàm yên vị ở bên cạnh cậu, nhướn mi nhìn Hoàng Tử Thao.

“Này, đại ca, tôi biết anh thích tôi, nhưng cũng không cần phải nhìn chằm chằm đến bất động như vậy đâu.”

“Sao lại gọi tôi đến đây, nghĩ thông suốt rồi nên muốn bỏ trốn ?”

“Lão già như anh mau cút đi.” Hoàng Tử Thao nói xong lại tựa đầu về bên cửa sổ cùng nhắm mắt lại. Một lúc lâu sau, cậu mới hé mắt ra nhìn, Ngô Diệc Phàm lúc này cũng đang dựa ra sau chỗ ngồi mà nghỉ ngơi. Ánh mắt cậu lướt qua trên người đối phương, từ vầng trán rộng, hàng lông mi dày, sống mũi cao thẳng tới đôi môi phớt đỏ. Toàn bộ tựa như khi cùng nhau trốn chạy vừa kích thích lại xinh đẹp. Cậu không nói gì, chỉ chuyển động ngón tay vươn tới chạm lên bàn tay người nọ đang buông xuống bên cạnh sườn. Đem đầu ngón tay vuốt lên lòng bàn tay đối phương, khiến mười ngón tay đan lồng vào nhau, để cho bàn tay lớn hơn của người kia vòng qua, lật ngược lại thế cục mà giữ lấy tay mình, thời gian ấy chỉ có thể gọi bằng một câu “sau cơn mưa trời lại sáng.” Hoàng Tử Thao lần đầu tiên biết cảm giác vui vẻ tới da đầu cũng phải khẽ run lên. Hạt mưa vẫn tí tách rơi trên cửa sổ, thanh âm nho nho khẽ truyền lại, người trên xe ai làm việc nấy. Không ai biết tới, hai thiếu niên ngồi khuất bóng trong chuyến hành trình này, tình yêu của bọn họ đang yên lặng nở rộ, giống như cây ngọc trâm ở trong bóng râm mà ra hoa. Continue reading

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Phiên ngoại 2 [Hoàn]


Phiên ngoại thứ hai: Chương đồng thoại cuối cùng (Tử Thao)

.

.

.

1. Trương Nghệ Hừng nhờ bạn bè tìm bác sĩ tâm lý giỏi nhất cả nước, trải qua nửa năm điều trị Hoàng Tử Thao mới từ từ nhớ lại mọi chuyện, tiếp nhận sự thật rồi lại càng trở nên trầm lặng ít nói.

Cha mẹ nuôi đón cậu trở lại Thanh Đảo, cậu thích nhất chính là mỗi khi ráng chiều ngả về tây lại đến bờ biển ngồi, mặc kệ là mùa hè nắng cháy hay mùa đông sương tuyết rơi đầy.

Cha mẹ đến sau cùng cũng già đi, cậu liền tiếp quản công ty của cha, đến năm bốn mươi tuổi cũng đã có chút danh tiếng trên thương trường. So với tài năng giao thương xuất chúng thì chuyện đời tư của cậu lại càng được các tạp chí lá cải soi mói nhiều hơn. Cậu trước năm ba mươi tuổi là một ca sĩ đồng thời lại là diễn viên, trở thành một ngôi sao ưu tú, còn mở một trường luyện võ, sau đó chuyển nhượng cho bạn của mình. Cậu không có bạn gái, đời tư cũng vô cùng kín kẽ.

Cứ như vậy bị mấy trang báo tung tin hết năm năm, Hoàng Tử Thao ban đầu còn kiêng kị chuyện bị người khác mang vết thương cũ ra nói lại, đối với tất cả các tờ báo không tôn trọng Ngô Diệc Phàm đều là ăn miếng trả miếng. Theo thời gian chầm chậm hình thành một thói quen khi nghe mấy tin đồn như vậy, không tránh né cũng không giải thích, ngược lại làm cho người khác mất đi sự tò mò.

Cậu cho rằng, đây mới là cuộc sống. Dòng nước siết giống như sóng biển dâng trào, ngươi vươn tay ra chống đỡ đến khi cả người đều là thương tích cũng không thể ngăn lại được; ngươi càng không để tâm tới, nó ngược lại sẽ đi theo quy luật của mình, phóng ra toàn bộ sức lực rồi cũng không còn muốn lay động nữa. Continue reading