75

Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

- Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

- Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

- Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

- Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

- PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

- Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

5

[Đồng nhân văn] Quân sủng – Chương bốn mươi hai


Chương bốn mươi hai

.

.

.

Thanh Phi vẻ mặt bình thản nhưng vẫn không mất đi phần nhu thuận, ánh mắt trong vắt hướng về phía bảng hiệu Chiết Quế Cung đã bị thời gian làm cho phai màu, nói : “Thần thiếp muốn đi dạo một chuyến tới mai viên, trên đường đi qua nơi đây liền thấy bệ hạ đang ở chỗ này.”

Ngô Diệc Phàm nhìn nàng, gương mặt trắng nõn, dung nhan xinh đẹp, vẻ đẹp của nàng so với hoàng hậu hoàn toàn bất đồng. Trên người nàng mang theo một cỗ hồn nhiên thoát tục tựa thiên nhiên, đôi con ngươi thủy nhuận trong suốt giống như một dòng suối, đem mọi thứ phản chiếu vào nó nhìn thấu. Ngô Diệc Phàm trong nháy mắt có cảm giác mình không dám nhìn này đôi mắt này, trong suốt sáng tỏ như vậy, chiếu ra bi ai của hắn.

“Bệ hạ, người đã từng nghe qua bài thơ này chưa?” Thanh Phi nhìn Ngô Diệc Phàm, ánh mắt xa xôi dường như hàm chứa một tầng sương mù nhàn nhạt, giống như làn nước trong cõi mộng.

Ngô Diệc Phàm nhìn theo nàng, trên gương mặt thanh lệ của Thanh Phi khẽ nở một nụ cười , giống như bạch liên nở rộ trong hồ, xinh đẹp tới mức làm cho người ta không thể rời mắt.

 

Một, tốt nhất không gặp gỡ, không gặp sẽ không yêu.

Hai, tốt nhất đừngquen biết, không quen sẽ chẳng tương tư

Ba, tốt nhất không làm bạn, không bè bạn sẽ chẳng nợ nhau.

Bốn, tốt nhất là không thương, không thương sẽ không nhớ

Năm, tốt nhất không yêu, không yêusẽ chẳng phân ly.

Sáu, tốt nhất không quan hệ gì, không quen biết cũng sẽ không gặp gỡ

Bảy, tốt nhất không gây lỗi lầm, không lỗi lầm sẽ không mắc nợ

Tám, tốt nhất không hứa hẹn, không hẹn sẽ không phải đợi chờ.

Chín, tốt nhất không phụ thuộc,không phụ thuộc sẽ chẳng dựa dẫm

Mười, tốt nhất không tình cờ gặp gỡ, không gặp sẽ không ở bên nhau.

Nhưng từng gặp lại liền hiểu nhau, gặp lại như thế nào lúc không thấy.

Thà rằng cùng quân đoạn tuyệt, miễn sau này một hồi sinh tử tương tư.”

《Thương Ương Gia Thố thi tập》

Continue reading

4

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương 13-15


CHƯƠNG 13

.

.

.

Vào nhà liền nhìn thấy dì mua rất nhiều nguyên liệu làm thức ăn đem đặt trên bàn cơm. “Ngô thiếu gia đến đây.” Dì luôn tay bận rộn mà chuẩn bị đồ ăn, chỉ sợ chậm trễ để mấy người trẻ tuổi bị đói.

Vì thế Lộc Hàm cùng Trương Nghệ Hưng lại đùn đẩy nhốn nháo đi đến trước cửa phòng Ngô Phàm nhìn xem, đương nhiên lôi cả Hoàng Tử Thao theo. Một người tóc đen trẻ tuổi đưa lưng về phía bọn họ đang ngồi ở trên mép giường cùng Ngô Phàm nói chuyện, Ngô Phàm đang cười mà nghe người kia nói. Có lẽ họ đang nói về một câu chuyện buồn cười nào đó, bởi vì Ngô Phàm cười đến mức hai mắt đều nhắm hết cả lại.

Hoàng Từ Thao biết lông mày của Ngô Phàm trông rất sắc, thường xuyên sẽ đem tóc mái của anh phủ xuống che đi lông mày. Nếu sau này Ngô Phàm có thể cười một cái, trong lòng Hoàng Tử Thao sẽ giống như coca lạnh ở đó không ngừng lạo xạo mà tỏa ra những bọt khí vui mừng vô cùng. Nhưng Hoàng Tử Thao chưa từng thấy qua Ngô Phàm cười như vậy. Nụ cười này đâm xuyên qua trái tim Hoàng Tử Thao, khiến cho trái tim cậu lỗi nhịp, rồi sau đó bắt đầu chảy máu.

Người trẻ tuổi kia nghe được âm thanh liền đứng dậy xoay người, hướng về phía ba người bọn họ hơi hơi cúi đầu mà chào hỏi. “Chào mọi người, tôi là Ngô Thế Huân, là em họ của Ngô Phàm. Cảm ơn mọi người đã chăm sóc anh trai tôi.” Trong tay cậu còn ôm cái đệm ngồi bình thường Ngô Phàm khi ngồi trên sô pha hay chèn ở sau thắt lưng, có vẻ ngây ngô đáng yêu, nhưng mà lại cứng nhắc mà tự giới thiệu, còn thay anh trai nói lời cảm ơn, tác phong giống như ông cụ non vậy.

Lộc Hàm bị hành động của Ngô Thế Huân chọc cho nở nụ cười, đem Hoàng Tử Thao hướng phía trong phòng mà đẩy vào. “Muốn cảm ơn thì phải cảm ơn cậu ấy, cậu ấy quả thật đã đem anh trai cậu bao bọc trong lòng bàn tay rồi.”

Ngô Thế Huân rất nghe lời nhìn về phía Hoàng Tử Tháo rồi cúi mình chào. “Thật sự rất cảm ơn anh.”

Lúc này ngay cả Trương Nghệ Hưng cũng bị làm cho bật cười. Continue reading

4

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương 11 -12


CHƯƠNG 11 + CHƯƠNG 12

.

.

.

Thuốc mỡ của bà ngoại Lộc Hàm quả nhiên rất có công hiệu. Ngô Phàm vừa bôi lên, ngày hôm sau mụn đã không còn đỏ, bôi thêm ngày nữa mụn cơ bản đã hoàn toàn biến mất. Hoàng Tử Thao tan làm trở về nhìn thấy gương mặt Ngô Phàm ngay cả dấu vết cũng không còn lưu lại đương nhiên là vui vẻ, còn hỏi Lộc Hàm khi nào thì về nhà, muốn được bà ngoại anh dạy làm cho một hộp.

Lộc Hàm đồng ý, sau đó đề nghị mọi người đêm nay cùng nhau ngồi lại tâm sự tán gẫu gì đó, dù sao ở cùng nhau lâu như vậy rồi nhưng cũng chưa có hiểu rõ về nhau.

Hoàng Tử Thao lập tức lon ton chạy đến phòng Ngô Phàm, nói cậu sẽ chịu trách nhiệm đem Ngô Phàm đi ra.

Thật ra Lộc Hàm chỉ muốn ba người khách trọ bọn họ tâm sự mà thôi. Nhưng mà Hoàng Tử Thao đã nói như vậy, bây giờ lại bảo cậu đừng gọi Ngô Phàm, đêm nay nhất định sẽ không nghe được Hoàng Tử Thao nói đến mấy câu, đành phải thuận theo cậu.

Cũng không biết Hoàng Tử Thao như thế nào lừa được, dù sao đến thời điểm đã hẹn cậu đúng giờ đỡ Ngô Phàm ra phòng khách. Nét mặt của Ngô Phàm vẫn như cũ, nhìn không ra anh đang nghĩ gì. Lộc Hàm mang ra chút đồ ăn vặt và nước uống, thấy Trương Nghệ Hưng ở bên kia lén lau mồ hôi tay, liền đá anh một cái

Mới đầu đều là tán gẫu một chút về tình hình gần đây. Trương Nghệ Hưng cùng Lộc Hàm nói quản lý của bọn họ keo kiệt như thế nào, Hoàng Tử Thao lại bảo có một đứa trẻ rất có thiên phú. Mọi người đều không đoán được Ngô Phàm hóa ra lại không trầm mặc như vậy, nếu hỏi anh anh chắc chắn sẽ trả lời, có đôi khi chính mình cũng sẽ tự nói một hai câu ngắn.

Trương Nghệ Hưng cứ thế huyên thuyên trò chuyện mà quên mất “chính sự”. Chỗ anh ngồi cùng với vị trí của Ngô Phàm đúng một góc 90 độ, chỉ cần đầu không di chuyển lệch đi, chân của Ngô Phàm đã ở trong tầm mắt, hại anh rất muốn hỏi chân của Ngô Phàm rốt cuộc làm thế nào lại bị thương, đành phải càng không ngừng ăn đồ ăn vặt mà im miệng. Một mực ép chính mình không nhìn Ngô Phàm, dời tầm mắt ra phía sau lại gặp phải ánh mắt của Hoàng Tử Thao.

Đuôi mắt của Hoàng Tử Thao có hơi xếch lên trên, lúc cười có chút hơi gian ác, lúc không cười lại trông hơi âm hiểm. Lúc này Hoàng Tử Thao không có cười, cho nên Trương Nghệ Hưng nhất thời cảm thấy được sau lưng lạnh toát, suýt chút nữa miếng khoai cũng chưa lấy được. Bị Hoàng Tử Thao phát hiện so với bị chính Ngô Phàm phát hiện lại càng cảm thấy khó khăn hơn. “Tôi vào nhà vệ sinh một chút.” Continue reading

9

[Đồng nhân văn] Quân sủng – Chương bốn mươi mốt


Chương bốn mươi mốt

.

.

.

Kể từ hôm đó, mọi thời điểm Hoàng Tử Thao uống thuốc đều do Tề Thuận đích thân tới giám sát, mà bữa tối cũng là Ngô Diệc Phàm đến theo dõi y ăn, nhìn y ăn xong một khắc cũng không lưu lại liền rời đi. Cứ như vậy giằng co gầnmột tháng, hai người đều chưa từng nói qua một câu với đối phương.

Đêm đó,trăng thanh gió mát , giữa bầu trời đen như mực là những ngôi sao trải dài như sông ngân hà.Hoàng Tử Thao ngồi ở trong viện ngắm nhìn bầu trời, gần như nửa tháng nay y không nói chuyện với ai. Cho dù mỗi ngày ba bữa đều dùng thực đúng giờ, thuốc cũng uống đều đặn mỗi ngày, thế nhưng mọi người đều có thể nhìn ra được y vẫn tiếp tục gầy đi, tinh thần cũng không tốt như trước đây.

Ngày hôm nay Ngô Diệc Phàm vẫn chưa tới, thế nhưng Hoàng Tử Thao vẫn đem cơm ăn xong, giống như đang nhai sáp ăn cho xong bữa. Y có lẽ đã không còn phân ra được thứ nào là mỹ vị, thứ nào không phải. Chỉ bởi Ngô Diệc Phàm nói, y mỗi ngày đều phải đem đồ ăn ăn hết, y liền ngoan ngoãn nghe lời.

Hoàng Tử Thao lặng yên nhìn lên trời cao đến xuất thần, thời điểm Ngô Diệc Phàm bước vào trước cửa chính của điện Thanh Loan liền thấy Hoàng Tử Thao giống như một hình nộm đứa bé ngồi ở trên ghế nhìn bầu trời ngẩn người.Những ngày gần đây hắn cho dù không nói nhưng cũng nhìn ra được tinh thần Hoàng Tử Thao càng ngày càng kém, ngự y nói nguyên nhân là do tâm bệnh của Hoàng Tử Thao quá nặng.

Ngô Diệc Phàm đến gần y, Hoàng Tử Thao nhìn thấy hắn liền đứng lên, chuẩn bị cứng ngắc như khúc gỗ đối với hắn hành lễ. Ngô Diệc Phàm đối với hành động hành lễ của y, trong lòng cũng không chút nào vui vẻ, hắn giữ lấy y nói: “Không cần, từ nay về sau đều không cần hành lễ.”

Hoàng Tử Thao gật đầu, sau đó đứng ở một bên, ánh mắt nhìn hướng đi nơi khác.Ngô Diệc Phàm theo dõi y một hồi lâu, sau đó ra lệnh cho đám người hầu xung quanh: “Các ngươi đều lui xuống đi, không cần các ngươi hầu hạ.”

Tề Thuận khom người dẫn theo cung nhân vội vàng lui xuống, Ngô Diệc Phàm nhìn Hoàng Tử Thao, Hoàng Tử Thao lại quay đầu đi chỗ khác.

Ngô Diệc Phàm thấy y quay đầu đi, trong lòng tức giận, liền nâng tay dùng lực đem mặt của y giữ chặt quay lại đối mặt với chính mình, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cứ như vậy không muốn đối mặt với trẫm sao?”

Hoàng Tử Thao nói: “Không phải không muốn.” Y chỉ là sợ càng nhìn sẽ càng đau lòng, sẽ càng luyến tiếc. Continue reading

7

[Đồng nhân văn] Quân sủng – Chương bốn mươi


Chương bốn mươi

.

.

.

Ánh trăng nhàn nhạt, mặt đất phía trước điện Thanh Loan phủ đầy ánh bạc, gió thổi qua tán lá vang lên những âm thanh xào xạc, những ngọn đèn lồng như những ngôi sao lập lòe, ngọn lửa cháy lên lúc sáng lúc tối, ánh trăng phản chiếu hai bóng hình đứng song song dưới mái hiên, cơn gió nhẹ thổi tung mái tóc  không được buộc của Hoàng Tử Thao, bên ngoài lớp dục bào màu trắng ngà chỉ choàngmột chiếc áo lông màu bạc chống lạnh, bàn tay y có phần lạnh lẽo. Ngô Diệc Phàm đầu đội mũ ngọc, một thân áo bào màu đen đứng đón gió, tư thế hiên ngang mạnh mẽ, khuôn mặt từng đường nét góc cạnh rõ ràng tựa như đao khắc, hai người tuấn lãng như tiên, khí chất tuy bất đồng nhưng đều có chung phần ngạo khí, một người cương, một người nhu, hòa hợp đến không ngờ.

Ngô Diệc Phàm nhìn ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng trên bầu trời đen như mực, cònHoàng Tử Thao mắt lại nhìn về phía trước, cũng không biết là đang nhìn cái gì. Ngô Diệc Phàm nghiêng đầu nhìn sườn mặt gầy gò của y, quai hàm đã nhọn hơn trước rất nhiều, hắn càng nhìnlại càng cực lực ẩn nhẫn không được phép đau lòng. Nhìn chăm chú không rời mắt, ánh mắt hắn vốn bình tĩnh trong nháy mắt liền dâng lên một cỗ hận ý cùng từng đợt sóng đau thương. Hoàng Tử Thao cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình liền quay đầu lại nhìn Ngô Diệc Phàm, trái tim lúc này lại bị hung hăng nhéo chặt, nhưng lúc này lại cố tình không nhìn vào mắt, dùng một vẻ mặt gần như hờ hững nhìn lại Ngô Diệc Phàm. Đối với ánh nhìn như vậy của Hoàng Tử Thao, biểu tình của Ngô Diệc Phàm lại thêm phần lạnh lẽo, sau đó khóe miệng tà mị nhếch lên cười gằn: “Ngươi là người đầu tiên trẫm gặp qua rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.Như mong muốn của ngươi, hiện giờ đối với ngươi ta lại càng hận nhiều hơn vài phần.”

Hoàng Tử Thao cảm thấy trong lòng mình như bị tầng tầng băng tuyết bao phủ, ngày dồn tháng chứa, hiện giờ một chút ấm áp cuối cùng của trái tim y cũng đã bị ngưng kết thành băng, như vậy tựa hồ một chút cũng sẽ không thấy đau, nhưng lại vô cùng dễ dàng bị phá vỡ.Y nhìn vào ánh mắt lạnh lẽo băng giá của Ngô Diệc Phàm, khóe miệng lại vẽ ra một nụ cười thản nhiên, gật đầu, cả người giống như bị một ngọn núi lớn đè nặng, cái loại cảm giác đè nén đến không chịu nổi này cơ hồ đemy ép tới không thể hô hấp.

Ngô Diệc Phàm thấy y như vậy liền cườigiễu cợt: “Trẫm sẽ khiến cho ngươi không thể tiếp tục cười nổi.”

Hoàng Tử Thao nhìn hắn, khóe miệng vừa nhếch lên thành nụ cười vô cùng nhạt nhẽo liền biến mất không thấy nữa, trong lòng chua xót, đau đớn cơ hồ như từng cây châm nhỏ dày đặc đâm vào từng lỗ chân lông, khiến toàn thân gần như tê liệt. Thu hồi tầm mắt yếu ớt, y nói: “Ta chờ đây.” Chờ đợi thời khắc cuối cùng sẽ đến, chuộc lại tội nghiệp cả một đời.

Ngô Diệc Phàm hừ lạnh một tiếng, lập tức phất tay áo rời đi.Hoàng Tử Thao nhìn theo bóng lưng hắn xa dần, cả người từ từ ngồi sụp xuống, thân thể gầy trơ xươnglui thành một đoàn, đầu vùi vào giữa đầu gối, yếu ớt như dòng suối, nhưng lại bị màn đêmmù mịt che giấu. Một đêm ác mộng triền miên, trời còn chưa sáng Hoàng Tử Thao liền tỉnh, đêm qua cũng không biết ở trong viện ngồi bao lâu, chỉ biết rằng khi trở về phòng đã ngây ngốc như cái xác không hồn, cả người mệt mỏi. Continue reading

1

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương 8-10


CHƯƠNG 8

.

.

.

Bình thường lúc Lộc Hàm và Trương Nghệ Hưng đi làm, cơm trưa đều ăn ở bên ngoài, đó là lí do bà dì sang đây nấu cơm thấy Lộc Hàm ở nhà thì thật cao hứng. Vì chỗ làm của Hoàng Tử Thao ở rất gần nên buổi trưa sẽ về nhà, thế nhưng Ngô Phàm vẫn không hề rời phòng nên đành phải ngồi ăn một mình ở phòng ăn . Hôm nay không biết là vì thấy buổi trưa có người cùng mình ăn cơm hay bởi vì Ngô Phàm ngoan ngoãn đem cháo ăn hết mà cảm thấy vui vẻ, dù sao đứa nhóc kia từ lúc về nhà miệng cũng đã không khép lại được.

“Cười cái gì?” Lộc Hàm nuốt xuống một ngụm cơm.

Hoàng Tử Thao vẫn mang bộ dáng vui vẻ: “Không có gì, em chỉ nghĩ Ngô Phàm người này, nhìn có phần hung dữ, nhưng thực ra là người rất tốt, tính tình cũng tốt.”

Điều này Lộc Hàm đồng ý. “Đương nhiên, nếu tính tình không tốt thì em phá thế này đã sớm đã bị cậu ta giáo huấn rồi, còn có thể ngồi đây khen người ta tốt à.” Continue reading

1

[Vietsub][Fanmade] Kristao – 5 năm bị đánh cắp


Sau 1 tai nạn giao thông, Hoàng Tử Thao bị mất trí nhớ tạm thời. Tất cả những kí ức trong vòng 5 năm của cậu đều bị biến mất, cậu không nhớ nổi lý do tại sao cậu cùng người yêu của mình, Ngô Phàm chia tay. Trong trí nhớ của cậu chỉ còn lại kí ức của 5 năm trước khi 2 người là học sinh trung học, hạnh phúc bên nhau. Và cậu đã tới gặp Ngô Phàm để tìm lại kí ức bị đánh mất của mình

( Fanmade được phỏng theo truyện “5 năm bị đánh cắp”, và truyện này cũng đã được chuyển thể thành phim rồi nhé)

Fanmade by 淡然了是吧@youku

Vtrans: bubuhaehae

Timer: Huyền Miêu

Encoder: Xiao Yang

[Vietsub] KrisTao Ver - Năm năm bị đánh cắp { KrisTao's Heaven }.mkv_thumbs_[2014.04.14_20.57.52]

ytb

down