Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

– Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

– Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

– Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

– Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

– PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

– Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non và ông bố đơn thân – Chương 42


Chương 42: Tâm tư của Tống Nam

.

.

.

Mấy ngày hôm nay, Ngô Diệc Phàm đều ở trong nhà liên hệ về việc mở tiệm bánh ngọt, Hoàng Tử Thao cũng có thể yên tâm thoải mái đi làm.

Ngô Thế Huân đến lớp không ngừng khoa chân múa tay cùng khoe khoang, nhà chúng tớ sắp mở tiệm bánh ngọt, từ nay về sau ngày nào tớ cũng được uống trà sữa đó!

Mấy đứa nhỏ liền vây quanh Thế Huân, vui vẻ bàn tán đến nước miếng bay đầy trời.

“Thế Huân Thế Huân, sau này mình đến nhà bạn làm bánh ngọt được không?” Đô Đô đang thổi nguội miếng thịt trên tay liền chạy tới, gương mặt nhỏ nhắn khát khao nhìn.

Xán Liệt cầm gương đi tới “Mình cũng muốn đến chơi với cậu, nhưng mà ăn nhiều bánh ngọt không tốt cho răng của mình đâu…”

Bạch Hiền đưa tay lấy lại cái gương “Không được đụng vào gương của tớ!… Huân Huân, nhà cậu mở một cửa hàng bán mỹ phẩm được không, cái kẻ mắt của tớ dùng cũng sắp hết rồi.” Continue reading

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non và ông bố đơn thân – Chương 41


Chương 41: Ngô Diệc Phàm, về nhà thôi!

.

.

.

Tan học, Hoàng Tử Thao liền tới đón Ngô Thế Huân về nhà.

Thế Huân rất muốn biết ba ba gần đây có phải thường xuyên không vui không, nhưng vì biết ba bề bộn nhiều việc nên không dám hỏi vì sao ba không về nhà, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo Hoàng Tử Thao.

Thời gian ở trên xe về nhà Hoàng Tử Thao, Thế Huân ngồi bên cạnh cậu lúc này mới ngước lên hỏi “Thầy ơi, ba ba của con có phải có chuyện gì không? Sao không về nhà?” Continue reading

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non và ông bố đơn thân – Chương 40


Chương 40: Âm mưu của mẹ

.

.

.

Hoàng Tử Thao không đến nhà Trương Nghệ Hưng mà trực tiếp đưa Kim Chung Nhân tới nhà mình ngủ. Sáng sớm hôm sau Kim Chung Nhân đã bị Hoàng Tử Thao một bên hô gọi một bên đấm đá, vừa ngáy khò khò vừa đứng lên vội vàng chuẩn bị đi học. Mặc dù cậu còn chưa tỉnh ngủ, trong lòng cũng kêu gào một vạn lần rằng không muốn, nhưng rất nhanh đã bị bánh mì kẹp trứng chiên cùng một ly sữa ấm của Hoàng Tử Thao làm cho đầu hàng.

Nhất là khi Hoàng Tử Thao lái xe chở Kim Chung Nhân tới trường, Kim Chung Nhân cũng rất vui vẻ còn cười đến hở cả lợi.

Sau khi vẫy vẫy tay chào Kim Chung Nhân đang cười đến sáng lạn kia, Hoàng Tử Thao liền chuyển hướng tới nhà trẻ EXO.

Ngô Thế Huân chạy ra trước, vẻ mặt chân chó nói “Thầy Hoàng chào buổi sáng.”

“Ừ” Hoàng Tử Thao xoa xoa đầu đứa nhỏ “Hôm nay Thế Huân tới sớm vậy?”

“Vợ của con đi học sớm, con không có cách nào đành phải theo.” Ngô Thế Huân vuốt vuốt hai bàn tay nhỏ đáng yêu. Kim Tuấn Miên ở phía bên kia nghe không rõ, nhìn sang bên này chỉ thấy Ngô Thế Huân đang nở nụ cười, giọng sữa mềm mại vì tức giận mà nâng cao tông giọng lên hỏi “Thế Huân, cậu đang nói cái gì đấy?”

Thế Huân vui vẻ híp mắt cười, một bước lại một bước quay về bên cạnh “vợ” mình.

Hoàng Tử Thao có chút cảm thán, trẻ con bây giờ lớn nhanh quá.

Thời điểm tan học buổi chiều, Ngô Thế Huân lại theo Kim Tuấn Miên về. Hoàng Tử Thao nhíu mày, hỏi Trương Nghệ Hưng “Phàm ca có chuyện gì vậy? Sao hôm nay vẫn chưa đưa Thế Huân về nhà?”

Trương Nghệ Hưng nhìn theo bóng dáng của Ngô Thế Huân nói “Tiểu Lộc kêu công ty của Ngô Diệc Phàm thời gian gần đây phát sinh nhiều chuyện thật sự rất loạn, anh ta gần như không có thời gian ở nhà. À phải, hình như cậu trợ lý kia cũng đi rồi đúng không?”

“Vâng, chắc vậy.” Hoàng Tử Thao gật đầu.

“Không còn chuyện gì thì tới đó đi, nên đến cứ đến, anh bây giờ không hiểu sao lại cảm thấy anh ta đối với em thật sự rất chân thành.” Trương Nghệ Hưng nhún nhún vai, trên mặt cũng mang theo ý cười.

Hoàng Tử Thao đến nhà Trương Nghệ Hưng lấy đồ mang về nhà mình, lúc quay lại xách hành lý liền mời Trường Nghệ Hưng và Lộc Hàm ăn. Lộc Hàm vỗ bả vai cậu nói lần này cậu cùng Ngô Diệc Phàm làm hòa với nhau rồi tôi chắc cũng có thể mong chờ đến ngày hai người kết hôn.

Chúng ta không thể kết hôn cùng bọn họ sao… Trương Nghệ Hưng ai oán tiến lại gần.

Không cần, anh đứng cạnh Ngô Diệc Phàm thôi là tôi đã thấy mất mặt rồi! Lộc Hàm liếc mắt lườm anh đến mắt chỉ còn toàn lòng trắng.

Mất mặt đến đâu thì anh cũng là người đàn ông của em mà! Trương Nghệ Hưng trừng mắt, nhào qua bóp cổ Lộc Hàm, hai người cãi vã cuộn thành một khối.

Hoàng Tử Thao vốn dự tính thứ sáu sẽ tới nhà Ngô Diệc Phàm, sau đó thứ bảy cùng nhau quay về thăm hỏi cha mẹ mìn. Không ngờ thứ năm vẫn có giờ lên lớp, Lộc Hàm liền gọi điện thoại tới “Đào Tử, bây giờ em đang có tiết phải không? Em cứ để cho lão Trương dạy tiếp đi, anh có chuyện muốn nói với em.”

“Có chuyện gì sao Tiểu Lộc?” Hoàng Tử Thao quay lại xin lỗi tụi nhóc, sau đó gọi Trương Nghệ Hưng vào thay.

“Em có rảnh không, tới quán cà phê ở dưới đường đó chờ anh, anh tới sẽ nói cho em chuyện này… Công ty của Ngô Diệc Phàm đã bị chính mẹ của anh ấy phá sập rồi!”

Hoàng Tử Thao bị câu cuối Lộc Hàm nói ra khiến cho kích động thiếu chút nữa ngất đi, đầu óc ong ong vang vọng, hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần.

“Em biết rồi… giờ em sẽ tới ngay…”

Trên đường đi, đến bước chân cũng trở nên lảo đảo, Hoàng Tử Thao cũng không biết bản thân làm cách nào lại có thể tới được quán cà-phê.

Lúc Lộc Hàm bước vào, Hoàng Tử Thao liền phát hiện sắc mặt của anh vô cùng khó coi.

Sau khi ngồi xuống, đem trà sữa Hoàng Tử Thao đã gọi cho mình một hơi uống hết phân nửa, tay cầm cốc của anh vẫn còn chưa hết run.

“Anh mới từ công ty của Phàm ca tới đây. Anh ấy không gặp ai, chỉ nhốt mình trong phòng làm việc.” Lộc Hàm hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh “Em biết không, bác gái vì muốn buộc anh ấy về nhà, liền lấy đi tất cả các số liệu cao cấp trong công ty, đem công ty của con mình sát nhập vào của mình! Công ty này hiện tại đều do bác gái toàn quyền quyết định. Ngoài ra bà ấy còn chặn thẻ tín dụng ngân hàng của Phàm ca,  cái gì cắt được đều cắt, đóng được đều đóng, anh ấy bây giờ… chẳng còn gì cả.”

“Đào Tử, anh thật sự rất giận nhưng lại chẳng biết nói với ai… Em nói xem Tống Nam nhìn ngoan ngoãn như vậy, sao có thể làm ra loại chuyện này chứ… Người là do bác gái điều tới, số liệu cũng là do cậu ta lén đem ra, vậy mà lúc rời khỏi khỏi công ty còn dám nói mình thật sự rất thích Ngô Diệc Phàm. Cậu ta có mặt mũi nào làm vậy… Sao có thể không biết xấu hổ đến gặp Ngô Diệc Phàm… sao có thể không ngần ngại nói ra những điều này.”

Trách không được, hôm qua cậu ta lại hỏi Ngô Diệc Phàm, nếu cậu ta làm sai, anh ấy có chịu tha thứ cho cậu ta không.

Cậu ta thích anh ấy, có lẽ là sự thật.

Hơn nữa, tối qua Ngô Diệc Phàm chắc đã biết công ty xảy ra biến cố rồi, cho nên mới nói anh ấy cái gì cũng không còn nữa.

Đồ ngốc đó, anh ấy sớm đã biết rồi.

“Em muốn đến gặp Phàm ca.” Hoàng Tử Thao nhìn về phía Lộc Hàm “Bây giờ có được không?”

“Anh ấy ở trong văn phòng, bất kể là ai cũng không cho vào, còn nói cho dù là Hoàng Tử Thao cũng không được vào…” Lộc Hàm nhắm mắt lắc đầu “Anh không biết anh có thể làm được gì nữa… Tử Thao, chiều nay đã xuất hiện mấy phóng viên, e rằng sẽ có chuyện xảy ra…”

Hoàng Tử Thao trừng mắt.

Nếu báo chí thật sự đăng tin… Phàm ca… anh ấy có phải sẽ suy sụp không?

“Em nhất định phải đến gặp anh ấy…”Hoàng Tử Thao cắn răng “Để em nói với Trương Nghệ Hưng một tiếng, hôm nay em không lên lớp nữa.”

“Tử Thao, bây giờ em đi cũng vô dụng. Anh ấy đang vô cùng khó chịu. Anh ấy không muốn chúng ta tới, có lẽ là sợ bản thân sẽ không kìm chế được cảm xúc của mình.”

Nhìn Lộc Hàm hai mắt cũng đỏ lên, Hoàng Tử Thao vốn kiên định làm theo ý tưởng ban đầu của mình cũng bắt đầu thấy dao động.

Lộc Hàm nói đúng, nhưng cũng không thể cứ mặc kệ anh ấy được.

“Em về nhà nói với cha mẹ em một tiếng. Sau đó chờ tin tức của anh ấy.” Hoàng Tử Thao đứng lên “Bây giờ em không có tâm trí nào quay lại chỗ làm được, nhưng cũng không thể không làm gì cả.”

“Tử Thao…” Lộc Hàm ngẩng đầu nhìn bóng dáng cao lớn của Hoàng Tử Thao, ngón tay cũng bất giác níu chặt lại.

Hoàng Tử Thao biết Lộc Hàm muốn nói gì, đành miễn cưỡng gắng sức lộ ra một nụ cười cúi người vỗ vỗ lên bàn tay đang nắm lại của Lộc Hàm “Anh yên tâm, em sẽ không quăng anh ấy đi, cùng thì lắm về sau em nuôi anh ấy là được.”

Nhìn Lộc Hàm gật đầu, Hoàng Tử Thao liền lấy cặp sách, vừa bước ra cửa vừa gọi điện cho mẹ.

Bấm một dãy số, sau đó xóa hết đi, cuối cùng chỉ nhắn cho Ngô Diệc Phàm một tin.

“Phàm ca, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, em đều sẽ ở bên cạnh anh.”

Thấy điện thoại báo tin nhắn đã gửi đi, Hoàng Tử Thao hít sâu một hơi, ở trong lòng không ngừng tự nói với bản thân mình. Hoàng Tử Thao, không sao cả, không quan tâm mọi chuyện sẽ thế nào, mày cũng không thể ngã xuống, mày phải cùng anh ấy đứng lên.

Lúc mẹ Hoàng nghe điện thoại còn tưởng Ngô Diệc Phàm bắt nạt con mình nên Hoàng Tử Thao mới khóc sướt mướt đến như vậy, lại không ngờ là Ngô Diệc Phàm xảy ra chuyện. Hoàng Tử Thao nói cậu phải quay về phòng của mình một chút sau đó sẽ lập tức về nhà. Mẹ Hoàng nói được rồi, về đến nhà chúng ta sẽ thương lượng xem nên làm cái gì.

Về nhà, mở cửa, lại mở két an toàn, Hoàng Tử Thao nhìn mấy thứ bên trong, bắt đầu lấy sổ tiết kiệm cùng chi phiếu ra gói kỹ vào trong một chiếc túi, sau đó lại nhìn đến căn phòng của mình.

Có lẽ về sau sẽ cùng sống tại nơi này.

Nhìn mấy con thú bông đặt trên cửa sổ được ánh mặt trời chiếu tới vô cùng đáng yêu, Hoàng Tử Thao nhẹ nhàng nở nụ cười, xem ra cũng không tồi.

Lúc Hoàng Tử Thao về tới nhà, Ngô Diệc Phàm vẫn chưa trả lời lại. Vừa mở cửa liền có mẹ ôm vào lòng, thời điểm Hoàng Tử Thao ôm lấy mẹ mình cậu bỗng muốn rơi nước mắt.

Đã lớn như vậy rồi, vẫn còn để cha mẹ phải lo lắng cho mình,

“Mẹ…” Vừa mở miệng, Hoàng Tử Thao liền nghẹn ngào, mắt cũng đỏ lên “Con có phải rất bất hiếu không…”

“Đứa ngốc này con nói cái gì vậy?” Mẹ Hoàng lau mắt cho cậu, miễn cưỡng nở nụ cười “Bây giờ không phải lúc nói mấy lời này. Đứa nhỏ kia sao rồi?”

“Con không biết…” Hoàng Tử Thao mếu máo “Anh ấy chẳng nói gì với con cả, có thể anh ấy không muốn cho con biết…”

Mẹ Hoàng lắc lắc đầu “Đứa nhỏ này khờ quá…”

Ba Hoàng vẫn ngồi trên ghế sô pha liền ngẩng đầu nói “Thằng nhóc con kia bây giờ tính sao?”

“Con không biết…”

“Đón Thế Huân tới nhà mình đi.” Mẹ Hoàng vỗ vỗ vai cậu “Mấy đứa nhỏ bình thường ở nhà cũng có người già chăm sóc, huống hồ cha con với mẹ đều còn khỏe mạnh cả.”

“Mẹ…”

“Con tới bên cạnh Ngô Diệc Phàm đi, khuyên bảo nó. Đứa nhỏ này lòng tự trọng rất cao, thật ra nó có tiền hay không cũng chẳng sao cả, cha mẹ đã sớm tiếp nhận nó rồi.”

Hoàng Tử Thao gật đầu, nắm chặt điện thoại trong tay chờ tin tức. Lúc này ba Hoàng lại từ phòng sách đi ra liền ngồi xuống bên cạnh Hoàng Tử Thao, trên tay còn cầm theo đồ vật gì đó. Tử Thao vừa thấy cha mình đưa thứ kia ra nhất thời bị làm cho xây xẩm mặt mày.

“Cha… cha làm gì vậy?”

“Nhà chúng ta không có nhiều tiền, đây là cha và mẹ con tích góp được năm mươi vạn. Con mang tới cho nó, xem có thể giúp ích được gì không. Nếu không được, thì bán luôn căn nhà đang cho thuê kia đi .”

“Cha, con sắp đem tiền của con đưa cho anh ấy, con không thể lấy tiền của hai người được.” Hoàng Tử Thao liền trở nên vội vàng, không thể lấy tiền của cha mẹ được, tiền này là để hai người dưỡng già, sao mình có thể nhẫn tâm lấy đi? Cho dù… cho dù là vì Ngô Diệc Phàm, cũng không thể mặc kệ cha mẹ mình được.

“Con làm sao vậy! Bây giờ là lúc Diệc Phàm đang cần đến tiền, dù không nhiều lắm nhưng cũng có thể cứu nguy lúc cấp bách, đều là người nhà còn nói chuyện khách khí như vậy. Cầm đi!” Ba Hoàng cũng trở nên nóng nảy, trừng mắt nhìn Hoàng Tử Thao.

“Cha…”

“Cầm mau! Chê ít thì để cha bán luôn cái nhà này!”

Hoàng Tử Thao không còn cách nào, chỉ có thể nhận lấy, lúc cầm được tiền trong tay, nước mắt cũng theo đó lã chã rơi xuống đất.

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non và ông bố đơn thân – Chương 39


Chương 39: Lời thú tội muộn màng

.

.

.

 

Tầng mười hai của tòa cao ốc này chính là nhà mới của Ngô Diệc Phàm và Ngô Thế Huân.

Nằm ở hướng nam hoa viên Đế Đô, Hoàng Tử Thao không rõ người nọ vì sao phải chuyển tới đây, chỉ biết rằng đột nhiên có một ngày Ngô Diệc Phàm nói anh đã sang nhà mới, dọn vào khu chung cư, biệt thự trước kia cũng bán rồi.

Hoàng Tử Thao hỏi Phàm ca anh thiếu tiền à, Ngô Diệc Phàm nói không phải, là vì nguyên nhân khác.

Tử Thao vẫn không biết tại sao, nhưng cũng không hỏi nhiều, nếu đổi lại là trước kia, cậu nhất định sẽ hỏi cho ra lẽ.

Hoàng Tử Thao cùng Kim Chung Nhân theo thang bộ chạy lên tới tầng mười hai, vừa đến nơi liền thở hổn hển, lại đột nhiên phát hiện cửa nhà Ngô Diệc Phàm không khóa, nhưng cũng không bật đèn, bên trong đều là một màu đen.

Hoàng Tử Thao yên lặng, chầm chậm nhìn về phía Kim Chung Nhân.

“Có muốn vào không…?”

“Cái này không phải do anh quyết định sao ?” Kim Chung Nhân vỗ vỗ ngực “Trời ạ, tim cũng sắp nhũn ra rồi.”

“Tôi… tôi không muốn vào.” Hoàng Tử Thao do dự đứng ở cửa, cúi đầu nói “Tôi chỉ sợ sẽ nhìn thấy chuyện không muốn nhìn.”

Kim Chung Nhân chép miệng lắc đầu “Anh còn chưa vào mà đã mất tự tin rồi… Nói thật bây giờ em rất muốn biết tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì.”

“Tôi cũng vậy…” Giọng nói của Đào Tử ngày càng nhỏ lại. Continue reading

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non và ông bố đơn thân – Chương 38


Chương 38: Trước cửa

.

.

.

Gần đây Ngô Diệc Phàm sau khi trải qua vài lần thử nghiệm, rốt cuộc cũng hiểu được một chút đạo lý.

Đối với Hoàng Tử Thao, không thể cứng rắn cùng ra sức hàng động, mà chỉ có thể dùng thành ý của bản thân dần dần cảm động đối phương. Cậu ấy trong lòng có lẽ  đã muốn tha thứ cho mình nhưng vẫn còn đang giận dỗi mà thôi.

Không sao cả, anh có thể chờ được.

Hoàng Tử Thao phát hiện ra thời gian gần đây Ngô Diệc Phàm không phải lúc nào cũng xuất hiện trước mặt cậu, hoặc luôn mồm mời cậu về nhà mình nữa. Nhưng mỗi ngày lại cùng cậu nói chuyện trên Kakaotalk, mỗi ngày cùng cậu bàn chuyện linh tinh đến mười hai giờ. Chủ đề đơn giản chỉ xoay quanh mấy việc hôm nay có chuyện gì vui, chuyện gì không vui, trong nhà trẻ xảy ra chuyện gì, cả tình tiết trong mấy bộ phim truyền hình nữa.

Hoàng Tử Thao đối với loại cảm giác này là vừa thích ứng lại vừa không thích ứng kịp. Tạo thành một loại thói quen có Ngô Diệc Phàm dõi theo, lại quen với việc mỗi ngày không gặp anh mà chờ mong, bình bình thản thản trải qua một ngày.

Trương Nghệ Hưng đối với biểu hiện của Ngô Diệc Phàm cũng thấy kinh ngạc “Hỗn đản này bây giờ còn bắt em làm biểu đồ báo cáo sao?” Continue reading

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non và ông bố đơn thân – Chương 36


Chương 36: Trà sữa làm loạn

.

.

.

 

Trương Nghệ Hưng lái xe chậm rãi đến quán cà-phê Ri-ga, lúc này Ngô Diệc Phàm một chút tâm trạng tốt đẹp cũng không còn.

Lộc Hàm đánh giá tạo hình hôm nay của anh họ mình, dùng tình thân chống đỡ cũng muốn rụng hết ba phần vừa mắt… chẳng trách Đào Tử lại bỏ anh.

Ăn một thìa kem, Lộc Hàm ngẩng đầu dùng ánh mắt trong suốt nhìn chằm chằm vào Ngô Diệc Phàm “Anh thật sự không biết vì sao Đào Tử lại giận à?”

“Anh cùng Tống Nam ra ngoài ăn cơm mà không nói cho em ấy biết.”

“Có rất nhiều nguyên nhân, việc anh nói cũng chỉ là một trong số đó, hơn nữa chuyện này cùng lắm là chất xúc tác thôi.” Lộc Hàm giống như thánh nhân mà phán một câu.

Trương Nghệ Hưng nhướn mày nhìn Ngô Diệc Phàm, sau đó mới uống một ngụm cà phê. Mẹ nó, bỏng chết tôi rồi.

“Em hỏi anh mấy cô gái bình thường gọi bạn trai của mình là gì ?” Lộc Hàm nghiêm túc nói. Continue reading

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non và ông bố đơn thân – Chương 37


Chương 37: Chuyến đi bốn người

.

.

.

Bốn người cùng nhau ăn hải sản. Đương nhiên là do Ngô Diệc Phàm bỏ tiền.

Ngô Thế Huân nhét đầy một miệng thức ăn, tươi cười giơ tay chữ V với Ngô Diệc Phàm.

Ngô Diệc Phàm gắp thức ăn cho Hoàng Tử Thao, nói em ăn cái này, em ăn cái kia đi. Hoàng Tử Thao cũng không từ chối, đưa cho cái gì thì ăn cái đó.

Không khí vô cùng ngượng ngùng, chỉ có mình Ngô Thế Huân là không phát hiện ra.

Một lát sau, Kim Chung Nhân mới yên lặng đẩy một cái đĩa qua, bên trong đều là tôm bóc nõn cùng thịt ốc biển vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.

Hoàng Tử Thao ngọt ngào cười, cảm ơn.

Chung Nhân cũng cười, không đáp lời cậu, tự thân vận động tiếp tục ăn.

Ngô Diệc Phàm cúi đầu.

Rốt cuộc đứa nhỏ kia bao giờ mới chịu tha thứ cho anh.

Tại sao ở đâu có em ấy đều có mặt Kim Chung Nhân.

Di động lại đột ngột vang lên, trực giác mách bảo Ngô Diệc Phàm có chuyện không hay, mà Hoàng Tử Thao từ đầu đến giờ vẫn im lặng cũng có chút phản ứng, ngẩng đầu nhìn điện thoại của anh.

“Ừ… được, tôi biết rồi, tôi sẽ trở về ngay.” Sắc mặt Ngô Diệc Phàm càng ngày càng chìm xuống, cũng đã chỉnh trang lại quần áo xong xuôi. Continue reading