Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

– Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

– Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

– Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

– Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

– PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

– Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

[Ruộng Ngô vườn Đào] Ngưu Đào – Mối quan hệ của họ


    Cr: 阳光碎隙

      edit by Bảo

(Trích từ bài phân tích về tính cách của Ngô Phàm của một Fanqin ^^)

tumblr_nooiwxpHgn1ryv23ro6_1280

.

.

.

Về mối quan hệ của Đào Tử và Ngô Phàm, không thể không nói, cậu ấy chính là một bản in chữ nổi, là mặt gương phản chiếu mọi điều. Nếu Hưng Hưng là phản ánh hình ảnh của Ngô Diệc Phàm trước khi ra mắt, thì Đào Tử lại chiếu soi hình ảnh Ngô Diệc Phàm sau khi ra mắt. Xác định Ngô Diệc Phàm trước và sau debut là hai người khác nhau, con người trước đây của anh ấy tôi đã nói qua rồi, hiện tại chúng ta chỉ kể đến con người lúc này thôi.

Thực ra ngoại hình bây giờ của anh ấy cùng Miên Miên và Đô Đô cũng được nói tới không ít lần.

Hẳn là mọi người đều nhớ rõ câu này “Năm hai mươi hai tuổi em muốn trở thành người giống như đội trưởng” có phải không? Các HaiLang đừng thấy khó chịu, mặc kệ là mọi người có muốn thừa nhận hay không, thì điều đó vẫn luôn luôn tồn lại.

Trên thế giới này có biết bao người, tại sao Đào Tử lại chỉ lấy Ngô Diệc Phàm làm mục tiêu? Tôi từng nói nếu đem mấy lời nhắn trong QQ của Đào Tử ra xem xét lại, có thể nhận ra rằng cậu ấy là một người rất biết suy nghĩ, cũng rất có chủ kiến, cậu ấy thích rap, liền đi học, cũng tham gia thi đấu, cuối tùng tới SM thử giọng, việc này hoàn toàn khác với các rapper tự do khác. Continue reading

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mân gai – Chương 13 + 14


Chương thứ mười ba

.

.

.

            Kim Chung Đại từ nhỏ đã lăn lộn nơi bùn lầy, buôn lậu thuốc phiện cùng xã hội đen đã trở nên bình thường như cơm ăn hàng ngày. Hắn chỉ là một tên tay sai cỏn con không đáng để mắt tới của Ngô gia, bán mạng trông coi một quán bar kiếm tiền nuôi gia đình, Ngô Thế Huân thỉnh thoảng gặp hắn cũng không nhớ rõ tên của hắn.

            Cho dù chỉ là một cái mạng rách nát, nhưng cũng có muôn vàn nhu tình. Vợ hắn sinh cho hắn một đứa con gái, bộ dạng dễ thương bụ bẫm. Bất hạnh thay, đứa con gái còn chưa đến ba tuổi đã phát hiện bị ung thư máu.

            Ngày qua ngày nhìn thấy hàng nghìn vạn tiền mặt ào ào chảy qua trước mặt mình, mà con gái mình thay tủy xương cần hơn một trăm vạn vô cùng cấp bách mà không có.

            Sự tình cuối cùng cũng bị phát hiện, ở con đường này, ngươi có thể chết, nhưng ngươi không thể tham. Mạng của ngươi giá trị bao nhiêu tiền, người ở bên trên vốn không bạc đãi ngươi, hướng về phía ông chủ đưa tay nhận tiền, lại phải trả giá đại giới.

            Cuối cùng trải qua sự kiện kia, bản thân lại trở thành con cừu gánh tội thay người ngồi tù. Con gái cũng đã bỏ qua thời gian trị liệu tốt nhất, chỉ sống được qua ba tuổi.

            Thời điểm ở trong ngục nhìn thấy Kim Chung Nhân, hắn phát hiện cơ hội báo thù không ngờ lại dễ dàng như thế. Continue reading

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mận gai – Chương 12


Chương thứ mười hai

(warn : có H)

.

.

.

Đều tại em quá hoàn hảo khiến anh chẳng tìm được lối ra

Muốn bước đi lại không thấy con đường trước mặt

Chẳng thể đoán được lộ trình tiếp theo

Tương lai mờ mịt khiến trái tim cũng trở nên run rẩy

Anh như nhảy vào trận đồ bát quái mơ hồ không lối thoát

Lệ nóng tích tụ vẫn tuôn rơi tâm tư nhẹ nhàng ái mộ

Anh đem toàn bộ trái tim này trao cho em đến khó lòng sửa chữa

Cho dù hiện tại anh không dám nói ra nhưng tiếng lòng từ lâu đã vấn vương

Anh mặc sức tiêu hao hết ái mộ tràn ngập trong lòng Continue reading

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mận gai – Chương 11


Chương thứ mười một

 .

.

.

          Chuyện khiến người ta cảm thấy khó chịu nhất chính là trời mỗi lúc một mưa to lại rả rích mãi không ngừng, Đỗ Khánh Thù phẩy phẩy ống quần ướt đẫm nước, oán hận ngày bão cấp mười như thế này mà cậu vẫn phải ra khỏi nhà thì thật chẳng còn nhân tính nữa.

          Sở trưởng Kim Tuấn Miên kéo cà vạt, ý bảo cậu đem cửa xe RV đóng lại, sau đó cười mắng cấp dưới : Sao không suy nghĩ lão đại của các cậu là tôi cũng đều gần bốn mươi mà vẫn phải đi theo các cậu ngồi chồm hỗm trực chờ ở đây. Ăn uống trải qua khổ sở mới có thể bắt được tội phạm, hiểu không ? Cảnh đốc hất cà phê vào mặt tôi, thuốc phiện được đưa ra bến tàu còn bán được tới Thailand mà đám người ngu dốt các cậu còn không biết nhà xưởng của nó ở nơi nào. Tôi cam tâm để bị mắng vậy hả ? Continue reading

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mận gai – Chương 9 + 10


Chương thứ chín

.

.

.

Công việc tiếp nhận tù nhân ở bến cảng được tiến hành, dưới cằm Kim Chung Nhân tất cả đều là những sợi râu lún phún chưa cạo, anh mặc trang phục tù nhân màu da cam, tay chân đều bị còng lại. Tiếp nhận túi tư liệu, mấy tên cảnh sát hoàn toàn không khách khí dùng cảnh côn đánh vào sau lưng anh để anh lên xe.

Kim Chung Nhân ngẩng đầu, bầu trời Hồng Kông sáng sủa rực rõ. Anh lúc này còn chưa đủ hai mươi tuổi, lại phải ở trong tù trải qua mười năm.

Trong chiếc xe đang an tĩnh đỗ ở ven đường, hai tay Hoàng Tử Thao áp chặt vào lớp kính thủy tinh, mắt cũng quên chớp, chỉ chăm chăm nhìn theo hình bóng Kim Chung Nhân cạo đầu húi cua cúi người bước vào xe chở tù. Cậu còn cho rằng mình sẽ khóc, nhưng thực ra lại không hề.

Ngô Diệc Phàm ngồi ở bên cạnh nhìn chăm chú vào gáy của cậu, nơi đó có vài sợi tóc ngắn mọc lung tung, nếu dùng keo xịt tóc nhất định có thể ôm sát vào một lớp sau gáy. Từng đường nét của thiếu niên đều góc cạnh rõ ràng, nếu như có thể chải chuốt một chút, như vậy lúc ngắm nhìn xúc cảm nhất định sẽ rất tuyệt.

Hắn mở miệng, mang theo ngữ khí ôn nhu : Đi thôi, cậu nếu muốn nhìn hắn, tôi sẽ sắp xếp, cậu có thể tới thăm tù.

Hoàng Tử Thao không quay đầu lại: anh không cần phải đóng kịch với tôi, em trai của anh đào hầm thì anh tới lấp đất, bàn tay đều bẩn thỉu giống nhau. Muốn tôi tất cả đều cho anh, cho Ngô gia nhà các anh, chỉ cần anh nhớ rõ lời hứa của mình. Continue reading

[Đoản văn] [Ngưu Đào] – Cả đời có em


 

Cả đời có em

Author: RelyOn依赖站

Editor : Ella

Parings: Ngưu Đào/ KrisTao

Thể loại Ngọt văn

.

.

.

.

Khi lần nữa gặp lại đối phương, đã không giống như lúc vừa mới chia lìa mỗi ngày mỗi đêm đều nhớ nhung vô tận, bọn họ từ lúc ban đầu mỗi ngày đều trò chuyện, đến dần dần không còn thường xuyên liên hệ.

Hôm nay, là lần đầu tiên bọn họ gặp lại nhau sau 6 năm cách biệt.

Hoàng Tử Thao cắm cả người vào áo, thời tiết rét lạnh làm cậu mở miệng thì miệng đều là khí lạnh (thở ra khói), nhìn không được rõ ràng. “Ca, em vẫn cảm thấy anh để tóc vàng đẹp hơn.”

Ngô Diệc Phàm sờ sờ mái tóc đã sớm nhuộm lại màu đen của mình, “Người già rồi, còn sửa sang cái gì nữa chứ, đi, anh đưa em đi ăn cơm, lên xe thôi.”

Hoàng Tử Thao nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trong lòng có chút mất mát, cậu cho rằng Ngô Diệc Phàm lúc đó nhìn thấy cậu sẽ đặc biệt ôm chặt lấy cậu, cậu cho rằng anh sẽ nhẹ nhàng hôn bờ môi cậu, cậu cho rằng anh sẽ nói anh mỗi ngày đều nhớ đến em, cậu cho rằng…. Kết quả anh ấy cái gì cũng chưa làm. Việc này, đều là chuyện cậu muốn làm với anh ấy ah!

Hai người tới một khách sạn, cạnh nhau ăn chút gì đó, lát sau thì đến nhà Ngô Diệc Phàm.

“Uống chút nước ấm chậm thôi.” Ngô Diệc Phàm đem ly nước để trên bàn.

“Em muốn uống rượu…”

Ngô Diệc Phàm sửng sốt một chút, vẫn là cự tuyệt, “Uống rượu cái gì, ngoan ngoãn uống nước.”

“Không, liền uống rượu đi, anh uống cùng với em.” Trong giọng nói của Hoàng Tử Thao đã có chút căng thẳng. Continue reading