Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

– Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

– Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

– Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

– Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

– PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

– Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

[Vietsub] [Audio Tao predebut] Cho anh


[Vietsub] [Audio Tao predebut] Cho anh 

Vtrans by Bảo, Đậu

Timer: Đậu

Typesetter + Encoder:  Đậu
Brought to you by KrisTao’s Heaven

Lần đầu tiên gặp được anh

Em đã lặng lẽ thích anh rồi

Anh còn có nhớ hay không, em rất thích nhìn ngắm gương mặt anh

Bởi vì anh có thể dễ dàng khiến người ta say đắm

Bời vì anh rất hoàn hảo

Bởi vì nụ cười của anh

Nhất cử nhất động đều nằm trong phạm vi nhỏ bé của em

Năm 2010 em mới mười bảy tuổi

Nhưng vì anh em sẽ càng sáng tác thêm được nhiều kì tích

Vì anh em sẽ sửa đổi toàn bộ khuyết điểm của mình

Tinh nghịch như anh đôi lúc sẽ tìm em làm phiền

Gặp anh rồi trong tâm trí của em đều là anh

Anh vì anh đấy, em còn hy vọng râu của em

Sẽ sớm mọc ra một chút

[Bao giờ mới có thể mọc ra được cơ chứ ~]

Hôn lên vầng trán em

[Hôn lên vầng trán anh]

Đó chính là câu chuyện cố tích ngọt ngào nhất

 

[Đồng nhân văn] [Đoản văn] Sâm niên


Tên gốc : Sâm niên

Author: Mạc nhiên nhi vô năng vô lực

Editor : Mèo

Parings: Ngưu Đào/ KrisTao

Thể loại Ngọt văn

1236938_393348950765798_100641795_n

.

.

.

             01.

            Kì thi đại học kết thúc, kì nghỉ hè ập tới nóng đến dọa người.

            Hoàng Tử Thao sau khi nhận được giấy trúng tuyển đại học liền hoàn toàn xả hơi.

            Ngồi trong phòng điều hòa, hẹn đám bạn online chơi game.

            Mỗi ngày đều trải qua như thế, thế nhưng lại không hề cảm thấy chán. Loại hành vi này giống như bị nhốt trong một cái hộp bí bách quá lâu, đột nhiên tiếp xúc được với thế giới mới mẻ bên ngoài, cho dù là không khí, cũng sẽ liều mạng muốn hấp thu toàn bộ.

            Tuổi thanh xuân trả giá cùng cố gắng nhiều như vậy, Hoàng Tử Thao còn cho rằng tờ giấy mỏng manh kia vốn là toàn bộ giấc mộng của mình.

            Nhưng bản thân lại cảm thấy vẫn thiếu thứ gì đó.

            Mơ hồ không giải thích được, cũng không nói ra được.

            Nhìn xem, nói cho cùng con người vẫn là một loại sinh vật vĩnh viễn không bao giờ biết thỏa mãn.

            02.

            Tầng dưới hình như có người đi vào rất lâu.

            Âm thanh phát ra giữa thời tiết oi bức này làm cho người ta thêm vài phần buồn bực

            Bởi vậy, khi mẹ nói đêm nay hàng xóm mới muốn tới nhà ăn cơm, trong lòng Hoàng Tử Thao nhất thời bắt đầu sinh ra một loại cảm giác chán ghét.

            Bĩu môi, coi như đã biết

Thời điểm dùng cơm tối, Hoàng Tử Thao ngồi ở bên bàn ăn, vô cùng buồn chán nhìn một bàn phong phú đầy đồ ăn nhưng lại không thể ăn được món nào.

            Đang lúc chuẩn bị động đũa nếm thử thức ăn, mẹ liền dẫn hàng xóm mới đi vào cửa chính

            “Cháu mau đi đôi dép lê này vào.”

            “Này, Hoàng Tử Thao! Con lại ăn vụng, một chút lễ phép đều không có. “

            “Phát ngốc cái gì vậy. Con không nhận ra Ngô Diệc Phàm à?  Trước đây hai đứa học cùng một lớp không phải sao ?

            Tướng mạo đẹp Ngô Diệc Phàm, thích mặc áo sơmi Ngô Diệc Phàm, luôn cùng mình cãi lộn Ngô Diệc Phàm, luôn nhường mình tất cả mọi việc Ngô Diệc Phàm. Mọi kỉ niệm dần dần hiện ra rõ ràng.

            Kí ức vốn được khóa chặt trong một cái hộp gỗ phủ đầy tro bụi, chìa khóa cố tình đánh mất, vậy mà vào giờ khắc chiếc hộp gỗ này đột nhiên bị cạy mở, bản thân lại ngạc nhiên vì những gì được lưu giữ trong đó vẫn còn mới nguyên.

            Chính mình giấu ở đây một thứ vô cùng trân quý rồi lại gắt gao chôn giấu trong ký ức, lúc này mới phát hiện trái tim hóa ra thật sự sẽ hoảng hốt, hoảng hốt đến run rẩy

            03.

            Những năm tháng tuổi trẻ, đẹp đẽ như vậy nhưng chớp mắt đã lướt qua

            Máy bay lướt qua trên bầu trời luôn lưu lại một làn khói mỏng để tuyên bố rằng nó từng xuất hiện

            Đó là những ngày tháng bắt đầu thời kỳ trưởng thành đặc biệt là tình cảm, Ngô Diệc Phàm chính là minh chứng cho sự tồn tại của toàn bộ thời kì niên thiếu của Hoàng Tử Thao.

            Trong vườn, hoa hạnh đang vào lúc nở rộ, ánh mặt trời tràn ngập khắp nơi. Hai người thiếu niên trên mặt vẫn còn chút trẻ con tùy tiện nằm ngửa ở dưới gốc cây hạnh, khẽ híp mắt lại, cuối buổi chiều là thời gian thảnh thơi mà chúng thích nhất. Continue reading

[Đoản văn] Ngưu Đào – Răng khôn


Răng khôn

Author: 

Editor : Đậu

Parings: Ngưu Đào/ KrisTao

Thể loại Ngọt văn

88e52721jw1ediv15bjdnj20r80oqaey

.

.

.

Lại mưa rồi.

Hoàng Tử Thao bị cái thời tiết u ám này làm cho tâm trạng không vui chút nào. Một mình cậu ngồi bên cửa sổ ngắm nghía chán chê rồi khẽ kêu lên : “Trời ơi là trời”

Răng lại đau. Đây là chiếc răng khôn thứ hai rồi đấy. Cũng giống cơn mưa to ngoài trời kia vậy, chỉ vì nó mà bên má trái của cậu đang sưng lên to đùng.

H oàng Tử Thao lôi từ trong ngăn đá tủ lạnh ra một túi đá, nhai cồm cộp trong miệng cho bên má ấy bớt sưng. Cái cảm giác khoái khoái, không phải vì thích, mà là vì nhớ lại mỗi khi làm như thế này đều bị Ngô Diệc Phàm quở mắng. Anh ấy nhăn cái mặt đến nỗi tưởng như hai hàng lông mày sắp dính vào nhau đến nơi, nhìn Hoàng Tử Thao mà mắng: “Cái đầu em chẳng thể nhớ nổi cái gì đâu, đã nói với em bao nhiêu lần rồi là nhai đá nhiều không tốt đâu, đồ ngốc.”

Những lúc như vậy Hoàng Tử Thao chỉ biết gật gật gù gù rồi cười trừ:” Biết rồi biết rồi mà” Continue reading

[Oneshot] Kristao – Yêu em


Author: chantalf

Translator: Akimoto Etsuko aka minee13

Original Name: Yi Fan Loves Zi Tao

Original Link: http://www.asianfanfics.com/story/view/521644/1/yifan-loves-zitao-fluff-tao-kris-taoris

Pairings: KrisTao/TaoRis

Description:

Ngắm nhìn Tử Thao mỗi sáng, từ lâu đã là một thói quen yêu thích của Ngô Phàm.

CBzDrFTVEAILHc1

_____________________________________________________________

.

.

.

Ngô Phàm yêu tất cả mọi thứ thuộc về Tử Thao, tất cả những niềm yêu thích từ nhỏ bé đến lớn lao của Tử Thao.

Ngô Phàm luôn cảm thấy hạnh phúc khi nhìn ngắm vẻ dịu dàng, an nhàn khi Tử Thao chìm sâu trong giấc ngủ. Cứ thế từng ngày trôi qua, Ngô Phàm lặng lẽ ngắm nhìn cậu bé của mình, và chẳng biết tự khi nào, ngắm cậu mỗi sáng đã là một thói quen của anh.

Ánh sáng mặt trời len lỏi qua rèm cửa, Tử Thao vẫn nằm yên không nhúc nhích.

Đồng hồ điểm 8 giờ, nhưng Tử Thao vẫn ương ngạnh nhắm chặt đôi mắt.

Ngắm nhìn Tử Thao mỗi sáng, từ lâu đã là một thói quen yêu thích của Ngô Phàm.

Ngô Phàm yêu biết mái tóc đen mềm mại rối bời của Tử Thao, những lọn tóc lộn xộn xõa trên chiếc gối trắng. Màu đen ấy làm Ngô Phàm nhớ về cái đêm họ gặp nhau lần đầu tiên, hôm đó, sao đầy trời. Giống như những vũ khúc lãng mạn, cả hai tình cờ giáp mặt tại một lễ hội ở Bắc Kinh. Tử Thao đứng đó, nhâm nhi ly đá bào vị đào của mình, còn Ngô Phàm, cố gắng chen lấn trong biển người tìm kiếm cậu bạn thân Lộc Hàm. Tử Thao bỗng dưng xoay người lại, Ngô Phàm chẳng kịp đứng im, vô tình đẩy cả ly nước và chiếc bánh kẹp lên chiếc áo sơ-mi trắng của cậu. Cả hai đều thở hổn hển, đó là một đêm tiết trời lạnh giá, và cậu ấy thì ngâm trong dòng nước  lạnh lẽo từng đợt xâm lấn, và cả  những xúc cảm hỗn độn trước sự vụng về của bản thân. Ngô Phàm có chút hoảng hốt, ngơ ngác quét mắt dọc tứ phía, thầm cầu mong tìm được thứ gì đó có thể giúp cậu trai trước mặt bớt lạnh hơn một chút. Nhưng, khi Ngô Phàm nhìn về phía chàng trai, Tử Thao đã biến mất hút không dấu vết. Ngô Phàm nhún vai, tiếp tục tìm kiếm Lộc Hàm. Đến cuối cùng, anh phát hiện ra cậu bạn của mình đã dành cả đêm để tâm tình với Thế Huân ở quán Crepes. Thế Huân nhìn anh cười nói, “Em định giới thiệu anh cho cậu bạn thân nhất của em, nhưng cậu ấy lại về mất rồi, áo cậu ấy bị ướt.”. Không thể phủ nhận cảm giác ngứa ran đang tràn đầy lồng ngực Ngô Phàm.

Mắt Ngô Phàm dừng lại trên tai của Tử Thao, ở đó có 3 lỗ khuyên. Lần đầu tiên cả hai chính thức làm quen cũng là lúc Ngô Phàm nhận ra mình chú ý đến cậu. Hôm đó, Lộc Hàm quên chìa khóa căn hộ cả hai cùng thuê, anh nhờ Ngô Phàm mang đến cho mình. Lộc Hàm đang ở cùng Ngô Thế Huân trong một tiệm bánh nhỏ ở trung tâm thành phố. Ngô Phàm bực dọc đưa cho Lộc Hàm chìa khóa, nhíu mày ngẩn người từ chối lời mời ăn sáng chung khi nghe thấy Thế Huân kêu lên, “Tử Thao, cảm ơn cậu nhiều lắm! Không thể tin nổi là mình lại quăng cái điện thoại ở xó xỉnh nào đấy mà không mang theo lần nữa!”. Cảm ơn cậu bạn thân nhất (à và cả cậu bạn trai ngu ngốc của cậu ta nữa), Ngô Phàm đã gặp lại cậu bé đá bào vị đào. Ngô Phàm vội vã rối rít xin lỗi vì sự hậu đậu của mình lần trước, còn Tử Thao chỉ lẩm bẩm không rõ tiếng, “Không sao đâu….Đừng lo lắng…”. Lộc Hàm đã không thắc mắc tí gì khi Ngô Phàm ngồi xuống cạnh anh, giống như Tử Thao ngồi cạnh Thế Huân, cùng tham gia một bữa sáng như hai cặp đôi yêu nhau. Thế Huân cười tươi hơn hoa khoe rằng, cậu và Tử Thao thân nhau từ khi cả hai còn đóng bỉm. Lộc Hàm lại cợt nhả gọi Ngô Phàm là đồng phạm trong mấy trò tội lỗi đầy trời của mình. Ngô Phàm trừng mắt đáp lại Lộc Hàm, có chút lo lắng điều này sẽ khiến Tử Thao ấn tượng xấu về mình, nhưng khi nhìn về phía đối diện, anh thấy khóe miệng cậu nhếch lên tinh nghịch. Giây phút đó, Ngô Phàm liền nhận ra, Tử Thao là một cậu nhỏ nghịch ngợm. Có lẽ còn hơn cả Ngô Phàm lúc trước. Tử Thao cùng Thế Huân cười đùa hồi tưởng lại quá khứ huy hoàng của mình. Trong lúc ấy, Ngô Phàm lặng lẽ chăm chú nhìn cậu, và ánh mắt anh lưu lại trên đôi tai đeo khuyên của cậu. Tử Thao bắt gặp ánh mặt Ngô Phàm dừng trên người mình, cậu chỉ mỉm cười nghe anh tán dương khuyên tai của mình. Ngô Phàm tự nhủ, anh nhất định phải làm mình thật cool với khuyên tai, để Tử Thao dù ít dù nhiều cũng chú ý đến anh.

Ngô Phàm yêu từng đường nét trên gương mặt Tử Thao. Thật kì diệu làm sao, gương mặt cậu là một sự kết hợp hoàn hảo, không có những đường nét quá phô, cũng không có những góc cạnh quá yểu điểu. Ngô Phàm yêu biết bao nhiêu cách cậu thưởng thức hương trà truyền thống Trung Quốc sau mỗi lần tập võ, hay nhâm nhi ly sô-cô-la nóng ngoài trời lạnh giá. Tử Thao cũng thích hít hà hương thơm của bánh nướng tươi xốp, đặc biệt là những chiếc bánh hải sản Ngô Phàm tự tay nướng cho cậu. Chóp mũi cậu lên xuống đều đặn, vẻ thèm khát hiển hiên rõ ràng. Thói quen của Tử Thao khiến Ngô Phàm sinh ra một loại cảm giác kì lạ, rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, chỉ cần anh ôm chặt cậu trong lòng, tức khắc bão tố sẽ qua đi. Ngô Phàm yêu cách cậu hít hà mọi thứ : từ cuốn sách mới mua, bộ quần áo mới tinh trong cửa hàng, hay cả những người cậu lướt qua. Một lần nọ, Tử Thao vùi đầu trong ngực anh, cậu thì thầm anh nghe một lý do thật dễ thương cho việc vì sao cậu lại thích tận hưởng mùi hương của mọi thứ như thế. Ngày họ hẹn hò đầu tiên, cũng là ngày Tử Thao nhận ra mùi hương quyến rũ của Ngô Phàm. Họ đã cùng nhau đến một trung tâm đại dương học, bởi cậu nói cậu thích ngắm nhìn động vật có vú yêu thích, Orca. Ngô Phàm chạm vào cá mập, còn Tử Thao lại tiến gần về phía anh, chiếc mũi nho nhỏ thưởng ngoạn mùi hương ở vai áo anh. Ngô Phàm có chút ngượng ngập. Anh nghĩ trên người mình có mùi tanh, và Tử Thao ghét điều ấy. Nhưng Tử Thao chỉ nhìn anh mỉm cười rạng ngời, một lần nữa ghé vào cổ anh hít hà, điều ấy làm Ngô Phàm hạnh phúc không thôi. Anh cho rằng, mình đang chìm đắm trong tình yêu, và hành động của cậu thực chẳng có gì kì lạ cả. Ừm, sao nhỉ, đáng yêu đấy chứ ? Ngô Phảm phấn khích, Tử Thao chưa bao giờ ngừng lại việc tận hưởng mùi hương đặc trưng nơi anh, dù anh cũng không rõ mình có mùi vị gì.

Tử Thao khẽ trở mình, có lẽ cậu đang mơ thấy điều gì thú vị lắm, bởi khóe miệng cậu nhếch lên hình vòng cung quyến rũ. Đó là một thói quen của cậu khi đang chờ bánh pancake ra lò, môi hơi bĩu ra, cằm di chuyển lên xuống, vẻ mặt như không thể kìm nén thêm một giây phút nào, thực sự vô cùng đáng yêu. Ngô Phàm không thể cưỡng lại ham muốn đặt lên môi Tử Thao một nụ hôn, khi ấy cậu sẽ khe khẽ lầm bầm, “Em yêu anh.”. Quả thực là một chàng trai đáng yêu. Ngô Phàm thỉnh thoảng cũng sẽ tìm cách làm Tử Thao liếm cây kem đang ăn dở của mình. Bởi vì như thế, trên khóe môi cậu sẽ lưu lại vài vệt kem chưa tan, khi ấy, anh sẽ thật dịu dàng và ôn nhu mà hôn lên những vệt kem kia. Ngô Phàm nghĩ, anh yêu sâu sắc khóe miệng của Tử Thao, nhất là khi cậu mỉm cười hạnh phúc, thậm chí cả khi cậu bĩu môi bực dọc. Hay là khi Tử Thao mím chặt môi, hồi hộp chờ đợi nụ hôn của anh mỗi sáng. Ngô Phàm nghĩ, giống như tất cả mọi thứ khác của Tử Thao, đôi môi cậu là liều độc dược gây nghiện của riêng anh. Ngô Phàm đã liều mình thử một lần, và từ đó về sau, anh bị nhấn chìm trong sự ấm áp và ý tình nồng đượm từ đôi môi ấy. Ngô Phàm chưa khi nào hết yêu giọng nói cậu khi cậu gọi tên anh, “Phàm ca…”. Giống như một giai điệu xóa tan mọi mệt mỏi.

Trên má Tử Thao hằn nhẹ lên logo của chiếc gối. Tử Thao thường quay người về phía anh, chiếc gối nhét dưới gò má cao cao. Ngô Phàm đưa ngón tay nhẹ nhàng vuốt dọc má cậu. Ngô Phàm yêu nó. Ngô Phàm chợt bật cười khi nhớ lại gò má đỏ hồng của Tử Thao khi anh đặt lên môi cậu một nụ hôn nồng cháy. Đó là lần đầu tiên Ngô Phàm không thể kìm nén lại ham muốn của mình. Tử Thao với anh là một sự tồn tại quá đặc biệt. Ngô Phàm yêu nhiều lắm Tử Thao những khi phồng má đòi anh mua bánh cho mình. Đôi lúc, anh sẽ giả vờ từ chối, và cậu sẽ trưng ra màn aegyo siêu cấp của mình. Thực tế thì, nếu có thể, Ngô Phàm sẽ mua cho Tử Thao tất cả loại bánh trên thế giới. Thật là khá thú vị khi nhìn ngắm Tử Thao lúc đói, cậu sẽ ăn bằng hết cả đĩa thức ăn của hai người. Ngô Phàm chưa bao giờ rời ánh mắt mình khỏi Tử Thao được. Năm năm bên nhau, đến tận giờ, anh vẫn lấy gò má đỏ ửng của Tử Thao làm niềm yêu thích của riêng mình. Năm năm, Tử Thao vẫn chưa chịu buông tha cho trái tim nhỏ bé của Ngô Phàm, bởi sự nhút nhát, bởi nụ cười táo bạo của cậu. Nếu cậu không phải một sự tồn tại đáng yêu, Ngô Phàm không dám chắc còn gì trên đời này có thể được miêu tả bằng mỹ từ ấy.

Tử Thao hít một hơi thật sâu, có vẻ cậu bé đã sẵn sàng thức giấc. Ngô Phàm lùa ngón tay mình vào mái tóc đương rối của cậu, yêu thương vuốt ve.

Tử Thao nhăn mặt, lăn người vào lòng Ngô Phàm, đôi tay bâng quơ mất phương hướng trong không trung, cho đến khi mười ngón tay đan chặt với Ngô Phàm.

Ngô Phàm ôn nhu mỉm cười, âu yếm nhìn chàng trai yêu thương trong lòng mình.

Và, biết gì không, Ngô Phàm yêu nhất là khi Tử Thao mở mắt ra, con ngươi đen sẫm nhìn anh thật chăm chú, ánh nhìn mềm mại hòa cùng yêu thương chất chứa, đôi môi hồng thì thầm, “Em cũng yêu anh, Phàm ca.”…

____END_____

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Phiên ngoại 2 [Hoàn]


[Phiên ngoại 2] Mười năm ánh sáng, cùng em nỗ lực

.

.

.

Thực ra… tình yêu phải mất bao lâu mới có thể hoàn toàn tan biến.

Là thời gian thúc đẩy, là vận mệnh an bài, vẫn muốn nói yêu người nhưng lại lực bất tòng tâm. Đem thời gian bỏ vào trong chữ yêu kia, làm vậy có thể kéo dài tới khi nào.

Khi tôi đặt chân tới thành phố này, cứ như vậy mà bước qua mười năm, toàn bộ khát vọng, hoài niệm cùng nhớ nhung đều bị chính mình đem giấu đi, tình yêu ẩn sâu đó cuối cùng lại quay trở về.

Tôi rất nhớ anh ấy.

Tôi rất nhớ Ngô Diệc Phàm.

Loại cảm xúc này có thể trở lại chính là do mẹ của tôi Hoàng Lan Y bức, bà dường như từng không muốn cùng tôi đối địch, cũng không trở mặt nói nhiều đến chuyện sống chết muốn giục tôi kết hôn nữa.

Tôi cùng với bà từ mười năm trước rời khỏi Tố Thành đi tới đây cũng không có ý phản kháng. Nhưng sau đó, không hiểu từ đâu bà lại giới thiệu đối tượng cho tôi, sắp đặt cho tôi đi xem mắt. Tôi dùng đủ mọi loại phương pháp để trốn chạy, lại nghiêm túc nói với bà.

“Nếu phải kết hôn, con cũng chỉ muốn kết hôn với Ngô Diệc Phàm.”

Đương nhiên, những lời này chỉ vừa mới nói ra miệng liền bị bà dùng hành động mà cắt ngang, hoặc là tát một cái thật mạnh, hoặc là thét lên chói tai muốn tôi câm miệng, hoặc cũng có thể xoay người trở về phòng, hung hăng đóng sập cửa lại.

Tôi đối với mấy chuyện này đều chỉ cười cho qua. Khi tôi bắt đầu trở nên trưởng thành hơn, mẹ của tôi bất chợt càng ngày lại càng giống như đứa trẻ. Tôi cho rằng, loại chuyện này chính là thừa nhận chúng tôi đích thực là mẹ con.

Trước đó một tuần bà lại tự mình sắp xếp cho tôi một buổi gặp mặt, đối phương là một cô gái dáng người hay gương mặt đều rất đẹp. Mái tóc cô ấy rất dài, mày rậm mắt to đặc biệt giống một nữ minh tinh nào đó. Continue reading

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Phiên ngoại 1 (KaiLay)


[Phiên Ngoại 1] Ngày đầu trao thân – Ngày sau trao tâm

.

.

.

Tôi tên Trương Nghệ Hưng. Người yêu của tôi cậu ấy gọi là Kim Chung Nhân.

Đừng hỏi tôi người kia đâu rồi.

Cậu ấy chết rồi…

Tôi cùng người kia lần đầu gặp mặt ở Hàn Quốc trong một quán bar gọi là “Desire”, ở trong hộp đêm lúc đó có đầy đủ dạng người đẹp trai anh tuấn khác nhau, năng lượng căng tràn hơn nữa đều là gay, đương nhiên tìm tình nhân để 419 cũng không hề thiếu.

Khi tôi cùng người anh em của mình là LuHan và bạn trai của cậu ấy tên SeHun bước vào, Kim Chung Nhân đang ngồi trên sân khấu, có người dùng vòng eo của mình xoay qua xoay lại trên người cậu ta, nhìn xuống phía dưới có thể mơ hồ thấy được “em trai” người kia đã ngẩng đầu. Một tay cậu ta niết ở dưới cằm đối phương mà hôn lên môi người nọ, một tay với vào trong quần đối phương xoa nắn. Theo nhịp điệu của tiếng nhạc bày ra loại tư thế quyến rũ đám đông, khiến tất cả mọi người đều trở nên bùng nổ, thậm chí có mấy cậu trai còn nhảy lên sàn dùng thân mình kề sát vào Kim Chung Nhân phát ra dục hỏa, mà người nọ hết thảy đều tiếp nhận. Continue reading

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 15


Chương 15

.

.

.

Nằm ở trên ghế ngủ một đêm, sáng hôm sau lúc tỉnh lại lưng cùng xương sống đều trở nên đau nhức. Nhìn lên đồng hồ hiện tại đã hơn mười một giờ, cậu tựa đầu vào cửa sổ, tìm kiếm xung quanh xem nhà ga ở hướng nào. Cậu chờ đợi người mà lúc này đáng lẽ đã phải trở về… nhưng lại không hề thấy bóng dáng đâu. Hoàng Tử Thao chép chép miệng xoay người thu dọn đồ đạc, cậu muốn trực tiếp đến nhà ga chờ Ngô Diệc Phàm.

Thu thập hết mọi thứ đi xuống nhà, cậu liền bước tới cửa phòng Hứa Triêu Tịch, người kia đang cúi đầu xem mấy thứ trên máy vi tính, vô tâm hỏi một câu “Không đợi cậu ta sao?”

Hoàng Tử Thao cười cười, từ trong túi lấy ra máy ảnh.

“Nếu tôi tình cờ gặp được anh ấy sẽ cùng nhau trở về, còn nếu không gặp được… vậy khi nào anh ấy quay lại chị đưa cho anh ấy cái này giúp tôi.”

Hứa Triêu Tịch lúc này mới ngẩng đầu nhìn Hoàng Tử Thao, nhất thời im lặng, lúc sau mới cầm lấy máy ảnh xem xét vài cái, cuối cùng mím môi mở miệng nói “Thực ra, tuy tôi đợi anh ấy đã lâu rồi cũng không có kết quả, nhưng cậu ít nhất cũng nên chờ thêm một chút chứ. Tôi không hối hận. Còn cậu thì sao? Không đợi cậu ta nữa, không muốn cho hai người một cơ hội?” Continue reading