91

Tuyển thành viên


Chào các bạn, KrisTao’s Heaven đã trở lại với các bạn rồi đây.

Tất cả các đam mỹ và fic tiếng Anh được dịch trong wp này đều đã có per, nên có thể bưng đi PR được, nếu các bạn muốn post lại ở đâu để PR cho nhóm thì xin hãy liên lạc với bọn mình đã nhé.

 

Tuyển thành viên


*Translator: mình muốn tuyển các bạn có khả năng trans long fic hoặc short fic, chứ hiện giờ lực lượng trans oneshot của nhà khá dư dả *mỗi tội lười*

*Editor: cũng là những editor chăm chỉ và có khả năng edit trường thiên hay trung thiên, vì đoản văn của Ngưu Đào hầu như đã được nhà edit hết.

*Author: chúng mình sẵn sàng nhận mọi fic đóng góp từ mọi người, chỉ cần đạt được những tiêu chuẩn sau

- Không ngôn ngữ xì tin 9x, không viết tắt.

- Nội dung rõ ràng, mạch lạc.

- Cũng ưu tiên khi các bạn có đầu tư và chăm chút thực sự có cho đứa con tinh thần của mình.

*PR: ừa nhân viên PR thôi, các bạn có thể PR nhóm chúng mình càng xa càng tốt, để nhiều người cùng biết đến và mê kristao hơn. Kiều PR thường thấy như sau

- Đặt link dẫn dưới chữ ký và post bài trong 4rum bình thường, không spam.

- PR trên fb hay twt tùy ý nhưng đừng làm người khác khó chịu.

*Designer : dĩ nhiên là thành thạo các phần mềm đồ họa và có khả năng des nhiều thể loại khác nhau ~

*Subber: thông thạo aegisub m/ Có khả năng kiêm cả time + type + encode thì càng hoan nghênh 

*Video-maker (nhánh nhỏ của Subbing team): Chiêu mộ các bạn có khả năng sử dụng các phần mềm làm slide, clip fanmade như Proshow, Sony Vegas hay Adobe AfterFX …

*Beta: Yêu cầu chung cho vị trí này là thông thạo tiếng Việt và vì lí do để sản phẩm chất lượng hơn thì bọn mình chia làm hai mảng:

  • Beta cho fic tiếng Anh: Bạn cần một chút vốn tiếng Anh để khi cần thiết có thể đối chiếu với bản gốc.
  • Beta ĐNV (hay đam mỹ): Tối thiểu là bạn có thể trị được anh QT, hoặc nếu biết tiếng Trung thì càng tốt.

Cả hai vị trí này đều có thể beta cho fic viết.

 

*Công việc nhẹ nhàng, thoải mái thời gian, và chỉ vào một số dịp đặc biệt thì sẽ đẩy nhanh tốc độ làm thôi. Nhưng quan trọng nhất, bọn mình yêu cầu đúng 1 điều: thật sự tâm huyết với cả KTH lẫn Ngưu Đào. : )

~<3~

Còn câu hỏi mà mình nghĩ là quan trọng nhất: các bạn sẽ được/có lợi gì khi tham gia KTH?

- Cái này thành thực mà nói, mình không nghĩ các bạn sẽ được lợi lộc gì nhiều. : ) Chỉ là, tham gia cùng KTH, các bạn có thể chia sẻ, nhân rộng thêm tình yêu của mình đối với boss và cháu bé cho mọi người

mà thôi. Hoặc, có thêm cơ hội làm quen kết bạn với nhiều người, đặc biệt các nhân lực trước giờ của KTH m/ Ngoài ra, đối với author, edit, trans có cơ hội đọc nhiều fic nè, designer (cùng với các thành viên khác) thì có cơ hội thu thập thêm một rổ HD ảnh chẳng hạn, hay subber thì sẽ thấy được có nhiều người yêu thích clip của mình…

Thế nên, ai có khả năng, ai muốn giúp sức cùng bọn mình thì hãy mau mau đăng kí nha m/

Các bạn com dưới bài post này đề thông báo  hoặc liên lạc trực tiếp tới fb/yh của mình nha hoac in box vào fanpage của nhà *chỉ chỉ ờ dưới*

http://www.facebook.com/kristaoheaven

 

*Tuyển mem với số lượng không hạn chế.

Rất mong mọi người sẽ ủng hộ chúng mình~

1

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Phiên ngoại 2 [Hoàn]


Phiên ngoại thứ hai: Chương đồng thoại cuối cùng (Tử Thao)

.

.

.

1. Trương Nghệ Hừng nhờ bạn bè tìm bác sĩ tâm lý giỏi nhất cả nước, trải qua nửa năm điều trị Hoàng Tử Thao mới từ từ nhớ lại mọi chuyện, tiếp nhận sự thật rồi lại càng trở nên trầm lặng ít nói.

Cha mẹ nuôi đón cậu trở lại Thanh Đảo, cậu thích nhất chính là mỗi khi ráng chiều ngả về tây lại đến bờ biển ngồi, mặc kệ là mùa hè nắng cháy hay mùa đông sương tuyết rơi đầy.

Cha mẹ đến sau cùng cũng già đi, cậu liền tiếp quản công ty của cha, đến năm bốn mươi tuổi cũng đã có chút danh tiếng trên thương trường. So với tài năng giao thương xuất chúng thì chuyện đời tư của cậu lại càng được các tạp chí lá cải soi mói nhiều hơn. Cậu trước năm ba mươi tuổi là một ca sĩ đồng thời lại là diễn viên, trở thành một ngôi sao ưu tú, còn mở một trường luyện võ, sau đó chuyển nhượng cho bạn của mình. Cậu không có bạn gái, đời tư cũng vô cùng kín kẽ.

Cứ như vậy bị mấy trang báo tung tin hết năm năm, Hoàng Tử Thao ban đầu còn kiêng kị chuyện bị người khác mang vết thương cũ ra nói lại, đối với tất cả các tờ báo không tôn trọng Ngô Diệc Phàm đều là ăn miếng trả miếng. Theo thời gian chầm chậm hình thành một thói quen khi nghe mấy tin đồn như vậy, không tránh né cũng không giải thích, ngược lại làm cho người khác mất đi sự tò mò.

Cậu cho rằng, đây mới là cuộc sống. Dòng nước siết giống như sóng biển dâng trào, ngươi vươn tay ra chống đỡ đến khi cả người đều là thương tích cũng không thể ngăn lại được; ngươi càng không để tâm tới, nó ngược lại sẽ đi theo quy luật của mình, phóng ra toàn bộ sức lực rồi cũng không còn muốn lay động nữa. Continue reading

1

[Đồng nhân văn] Nghe nói trên đời có đồng thoại – Phiên ngoại 1 : Người xem đồng thoại


Phiên ngoại thứ nhất: Người xem đồng thoại (Nghệ Hưng)

.

.

.

1. Vào một ngày mưa tháng mười, trận mưa to này tẩy sạch đi toàn bộ tình cảm thầm kín trong lòng Trương Nghệ Hưng, đến cuối cùng cũng nhìn ra được dù có tiếp tục yêu thích cũng chỉ có thể để cho nó trở thành bí mật. Anh không có dũng khí nói ra, nếu như có thể dứt bỏ được miệng đời, thì người nọ nhất định cũng chẳng muốn tiếp nhận.

Chuyện này gọi là thất tình sao? Trương Nghệ Hưng tự hỏi mình, chưa từng có được sao có thể gọi là mất đi đây? Nhưng trái tim vẫn có chút đau, là rất đau rất rất đau. Loại cảm giác kia xuyên qua khoảng không mà đâm sâu tới, gương mặt luôn tươi cười từ ngày còn nhỏ cho tới lúc trưởng thành của người nọ cũng thoáng lướt qua.

Ban ngày không dám biểu hiện điều gì, không muốn để người khác nhìn thấy vết thương trong lòng. Chống đỡ cả một ngày đến tối sau khi tắm rửa lên giường trùm chăn, cắn chặt răng mà ôm lấy chăn che qua đầu khóc tới cả người đều run rẩy. Lại sợ bạn cùng phòng nghe được, đến thanh âm cũng nghẹn ở cổ họng.

Trương Nghệ Hưng ở trong lòng mắng mình hèn nhát, thích một người không dám nói, ngay cả khóc cũng không dám để cho người ta biết. Ca hát không bằng ai, vũ đạo cũng bị người khác chỉ trích, chưa từng một lần có được sự tự tin, từ nhỏ đến lớn chỉ biết nhìn những chuyện xảy ra cứ lần lượt mất đi, vô lực ngăn cản. Continue reading

6

[Đoản văn] Anh là huyền thoại


Anh là huyền thoại

Author: Tha_tha

Editor : Bảo

Parings: Ngưu Đào/ KrisTao

Thể loại Ngọt văn

.

.

Phong vân học trưởng Ngô Diệc Phàm – tâm điểm chú ý của rất nhiều em gái não tàn trong trường – lúc này đang vô cùng khổ sở mà ai oán nhớ kĩ người tên Hoàng Tử Thao. Mũi bị hai cục bông chặn lại, anh bây giờ chỉ có thể dùng miệng để thở, trong lòng không ngừng tự hỏi tại sao quán quân võ thuật cấp tỉnh lại có thể nghiệp dư đến mức để cho vũ khí rời khỏi tay, hung tàn mà đập trúng vào mũi của anh chứ?

Một khắc kia giống như chớp giữa trời quang, núi lửa phun trào hiện ra trước mắt, Phác  Xán Liệt đi bên cạnh cũng chỉ kịp hét lên một câu “Có ám khí!”

Cậu từ bé đến giờ có từng gặp qua ám khí sao?

Đau là chuyện nhỏ, mũi bị chảy máu cũng không phải không đối phó được, nhưng còn hình tượng lại mất sạch! Người ngay cả tư thế đi đứng cũng được dạy dỗ như học trưởng Ngô Diệc Phàm, làm sao có thể chịu được việc mình lại có thể ở trước mặt bao nhiêu người trở nên nhếch nhác đến vậy! Người vừa lãnh khốc, đẹp trai, lại mười phần tốt đẹp đang đi ở trên đường, đột nhiên bị một cây côn đập đến đứng không vững, hơn nữa còn sợ hãi kêu lên một tiếng, đến bản thân mình cũng cảm thấy xấu hổ. Continue reading

5

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 12


Chương 12

.

.

.

Hoàng Tử Thao cùng Ngô Diệc Phàm lần thứ hai gặp mặt cũng là vào đêm nọ khi cậu từ quán trà sữa bước ra cùng đi ăn rồi cùng về nhà, hiện tại cũng đã qua được một tuần. Thời điểm này lại nhận được điện thoại của Ngô Diệc Phàm, vừa cúp máy, cậu liền chạy như bay tới quán bar O2 phía thành bắc. Tới nơi rồi liền bấm điện thoại hỏi “Tôi đến rồi, anh đang ở đâu?”

“Phía sau… trong ngõ hẻm” đầu kia điện thoại, thanh âm của hơi thở không ổn định khẽ vang lên.

Hoàng Tử Thao ở trong hẻm nhỏ tối tăm phía sau quán bar phát hiện ra Ngô Diệc Phàm nửa sống nửa chết nằm trên mặt đất. Cậu ngay lập tức ngồi xổm xuống nâng Ngô Diệc Phàm cùng lấy di động ra. Tay phải của cậu để ở thắt lưng Ngô Diệc Phàm, từ nơi này có thể cảm nhận được một cỗ luồng âm ấm chảy ra. Đợi cho tới khi ra được chỗ có ánh sáng, cậu mới nhận ra Ngô Diệc Phàm cả người đều là máu, từ trên đỉnh đầu vệt máu màu nâu đen chảy xuống tràn tới tận cổ, mắt phải rõ ràng bị người cố ý dùng chân hung hăng dẫm lên hiện tại đã sưng phù, lại trông thấy tay trái hắn buông thõng xuống, máu tươi từ nơi nào theo ngón tay giữa chảy xuống đất tan thành một đóa hoa. Continue reading

4

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 8 – 9


Chương 8

.

.

.

Những ngày sau đó, Hoàng Tử Thao thường xuyên nhìn thấy Ngô Diệc Phàm đứng ở phía đối diện cửa trường, người nọ chưa từng bước qua, cũng chưa từng tỏ vẻ gì là muốn cùng cậu nói chuyện. Hắn chỉ dựa vào một thân cây, hút thuốc, nhìn chằm chằm vào Hoàng Tử Thao và Sáp Sáp đi cùng với cậu, thỉnh thoảng lại đi sau hai người một đoạn không xa theo cùng trên một con đường về nhà.

Dùng loại chuyện bám theo như hình với bóng này để nói rằng hắn thật sự rất cô đơn.

Tình huống kia duy trì hết ba tháng, Hoàng Tử Thao cùng Sáp Sáp ở trước mặt Ngô Diệc Phàm tỏ ra mờ ám được ba tháng, Ngô Diệc Phàm cũng đơn độc đi theo hai người ba tháng.

Lại sau đó tới một ngày, Hoàng Tử Thao nhận được một cuộc điện thoại, dãy số hiện lên hoàn toàn xa lạ. Cậu mở máy nghe nhưng đối phương lại không nói gì, có điều tiếng hít thở quen thuộc khiến Hoàng Tử Thao đoán ra được người ở đầu dây bên kia chính là Ngô Diệc Phàm.

Người kia ngay cả hơi thở đối với mình cũng trở nên vô cùng quen thuộc.

Hoàng Tử Thao từ thời điểm đó đến giờ đã đổi số điện thoại, Ngô Diệc Phàm lại không hề biết, hiện tại không rõ hắn từ đâu lấy được thứ này.

Hai người đều tỏ ra trầm lặng, Hoàng Tử Thao lại thường không chịu được bầu không khí như thế. Cậu không kiên nhẫn mà lẩm bẩm một câu chửi bậy, còn muốn tắt điện thoại, lại nghe đối phương vội vội vàng vàng nói một câu “Hoàng Tử Thao, trước hết có thể nghe anh nói không.”

Trong giọng điệu mang theo ý khẩn cầu chuyện này trước nay đều không phải là phong cách của Ngô Diệc Phàm, hắn trong trí nhớ của cậu thường khoác lên mình bộ mặt người chết lạnh lẽo như băng. Hoàng Tử Thao trước sau đều không tắt điện thoại, cậu chỉ nhìn chằm chằm trò chơi điện tử trên màn hình máy tính trước mắt, đương nhiên cũng không có tâm trạng để tham chiến, lại nghe hắn nói “Anh nói xong chuyện này cũng coi như xong, anh không nghĩ sẽ còn được nghe giọng của em nữa.”

“… Về sau anh, không đi theo hai người nữa” Ngô Diệc Phàm ở đầu kia điện thoại có chút trầm tư, nói ra hai chữ “hai người.”

“…” Hoàng Tử Thao trước sau như một vẫn luôn im lặng, cậu dường như có thể nghe thấy được ở phía bên kia ống nghe là hô hấp thật mong manh. Tựa như cả cơ thể bị bọc trong một chiếc túi ni-lon không có khe hở, chỉ có thể kìm nén hơi thở khó khăn của mình.

Vốn muốn nói thêm nhiều lời nữa, nhưng trước sự im lặng của đối phương, toàn bộ những câu kia đều bị bóp chết tại yết hầu. Ngô Diệc Phàm chuyển động hầu kết, nói tiếp “Mọi chuyện cứ như vậy đi, tạm biệt.” Continue reading

5

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 6 + 7


Chap 6

.

.

.

Trong mơ tựa như thấy có người cùng mình kịch liệt dây dưa cùng ôn nhu săn sóc, ý thức dần dần thanh tỉnh lại, cậu mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt trời lúc này đã lên rất cao, vốn là nên thoải mái duỗi thân mình ra ngủ tiếp, nhưng đột nhiên lại cảm giác được thân thể có chỗ không ổn, cậu ngay lập tức mở mắt nhìn quanh phòng. Cách bài trí này chắc là khách sạn rồi, Hoàng Tử Thao hồi tưởng lại đêm qua, hình như lão Thiết kiên định mà ấn một cô gái vào trong ngực mình, còn giúp mình đưa cho cô ấy tiền hành nghề. Nghĩ vậy Hoàng Tử Thao đột nhiên trở nên thật khẩn trương, cậu chưa bao giờ chơi gái, kiểu người ưa sạch sẽ như cậu luôn cho rằng mấy cô gái đó khi ra nghề trên thân đều mang bệnh. Continue reading

3

[Đồng nhân văn] Chờ em đến vạn năm – Chương 4 + 5


Chương 4

.

.

.

Qua vài ngày mọi chuyện vẫn như trước mà tiếp diễn, buổi sáng cùng tới trường học, giữa trưa cùng nhau ăn cơm rồi trốn học chơi game, buổi tối trong lúc đi dạo thì trêu chọc mấy em gái. Thế nhưng đột nhiên một ngày, Ngô Diệc Phàm bỗng biến mất tăm.

Buổi sáng hôm đó, Hoàng Tử Thao đứng ở bên ngoài cửa dưới nhà người kia thật lâu, cậu nâng cánh tay nhìn đồng hồ, cũng đã bắt đầu vào giờ học mà Ngô Diệc Phàm đến lúc này vẫn không xuất hiện.

Dập tàn thuốc lại hướng cửa nhà Ngô Diệc Phàm mà bước tới, lên lầu bấm chuông, qua một lúc lâu mới có người ra mở, là Cố Cảnh Thu. Bà híp mắt hình như còn hơi buồn ngủ, vừa kéo dây quai áo trễ xuống bả vai vừa hỏi “Có chuyện gì?”

“Dì à… chuyện này, Ngô Diệc Phàm không có nhà sao?”

Bà ngáp một cái cùng thờ ơ trả lời một câu “A Phàm đêm hôm qua đã đi rồi” nói xong xoay người muốn đóng lại cửa. Hoàng Tử Thao nhìn qua khe cửa sắp đóng thấy từ trong phòng ngủ bước ra một đàn ông trung tuổi thân hình cường tráng. Cậu bĩu môi rồi xoay người rời khỏi đó.

Năm ngày liên tiếp, cuối cùng Ngô Diệc Phàm gửi về một tin ngắn “Đang ở Băng Cốc, bốn ngày nữa sẽ về.”

Ngoài trách móc, còn lại đều là lo lắng cho hắn… Bọn họ dù sao cũng chỉ là mấy tên côn đồ trong trường học, thuốc phiện kia hai người cùng lắm mới chỉ nhìn thấy qua truyền hình. Đột nhiên có một ngày, thứ như vậy xông vào cuộc sống của mình, mang tới không phải là cảm giác nghiện ngập cùng khoái cảm, mà cậu chỉ thấy áp lực nặng nề. Continue reading