[Đam mỹ – Đoản văn] Những câu chuyện thú vị đáng xấu hổ [Phần 1]


[Phần 1]

.

.

Ngô Phàm: trong nóng ngoài lạnh, nói chung là lưu manh hạng nhất.

Hoàng Tử Thao: bên ngoài nhìn mạnh mẽ nhưng thực ra lại là thụ bị bắt nạt đến mức không còn có được chí hướng lớn lao (phản công.. ), coi thường Vương (này này, coi thường Vương là cái thứ gì a…)

♥ ♥ ♥

1. Khi nào thì em trông đẹp nhất?

Hoàng Tử Thao (chỉ vào máy tính) : “Anh xem, fan của chúng ta nói em đẹp kìa~”

Ngô Phàm (liếc mắt một cái): “Đẹp ở chỗ nào, cả ngày em chỉ làm mỗi cái việc nhảm nhí trẻ con ấy…”

Hoàng Tử Thao (coi thường…) : “Hứ! Đồ ông cụ non, không thèm tính toán với anh nữa. Nói, khi nào thì thấy em đẹp nhất hả?”

Ngô Phàm: “…”

Hoàng Tử Thao: “Nói mau!”

Ngô Phàm (bổ nhào vào, cởi áo): “…”

Hoàng Tử Thao (sắc mặt đỏ bừng, hai mắt chớp chớp liên tục) : “Anh làm cái gì thế hả!? Bây giờ đang là giữa ban ngày ban mặt!

Ngô Phàm (bỗng nhiên dừng tay, giả bộ sờ râu): “ Chính là lúc này đấy. . .”

。。。。。。

“Ngô Phàm, anh đúng thật là cái đồ lưu manh ngoại hạng!!!”

.

.

2. Em là gì của anh?

Hoàng Tử Thao (đột nhiên hâm hâm): “Ca à~ em là cái gì~~~~~ của anh~ ”

Ngô Phàm: “………..”

Hoàng Tử Thao (vẫn cố kiên trì) : “Ca à~ em là cái gì~~~~~ của anh~ ”

Hoàng Tử Thao (lườm một cách không vừa ý chút nào): “Nói mau điii!”

Ngô Phàm: “Ân….. Bảo bối…“

Hoàng Tử Thao: “???”

Lộc Hàm (đi qua, miệng lẩm bẩm): “Hôm nay nên ăn bảo bối rồi. . .”

Hoàng Tử Thao: “…”

Ngô Phàm (nhíu mày): “ừmn hừm ~ ”

Hoàng Tử Thao (khóe miệng co giật + nghiến răng nghiến lợi): “Cho nên ý của anh là như vậy anh sẽ ăn em?”

Ngô Phàm (vuốt ve 2 bên tóc): “Thông minh.”

.

.

3. Cái áo bay đâu mất rồi?

Ngô Phàm (lục lọi): “Cái áo T-Shirt màu trắng của mình ở đâu rồi? Hôm trước vẫn còn mặc cơ mà?”

Lộc Hàm : “Nó cũng không thể tự chạy được, cứ tìm là thấy thôi!”

Hoàng Tử Thao (đẩy cửa tiến vào): “Sao lại bừa bãi như thế này? Các anh đang làm cái gì vậy?”

Lộc Hàm: “Ngô Phàm tìm cái áo mà mãi không thấy”.

Hoàng Tử Thao (trên mặt xuất hiện màu đỏ khả nghi) : “Trắng?”

Ngô Phàm (bỗng nhiên ngẩng đầu lên) : “Em thấy nó à?”

Hoàng Tử Thao (nhăn nhăn nhó nhó) : “Anh bình tĩnh thì em nói …”

Ngô Phàm (bất mãn bùng nổ): “ Nói mau đi!”

Hoàng Tử Thao: “…”

Ngô Phàm (chỉ ra cửa): “Lộc, cậu đi ra ngoài một chút.”

Ngô Phàm: “Được rồi, mau nói đi.”

Hoàng Tử Thao (ngượng ngùng ): “Chính là hôm trước, ở nhà hàng, lúc ấy . . . Không phải nó để trải trên cái bàn đó sao. . . Em thấy bẩn quá. . . Liền quăng đi . . .”

Ngô Phàm (nhớ ra rồi vẫn cố làm vẻ phụng phịu giả bộ tức giận): “Em dám ném y phục của anh?”

Hoàng Tử Thao (oan ức): “Thật sự không có cách nào khác ~ nhiều vết nhăn bị dính đầy dịch, còn thêm cả mùi thức ăn nữa. . .lúc đem đi giặt các thành viên mà nhìn thấy thì phải làm sao a~ ”

Ngô Phàm (xoay người lấy một cái áo khác): “Thật ra cái áo đó anh cũng không cần thiết lắm. . .”

Hoàng Tử Thao: “…”

Ngô Phàm: “Nếu không thì ngày hôm nay anh cũng muốn làm dơ nó thôi mà~ ”

Hoàng Tử Thao: ” Anh đi chết đi là vừa đó!”

.

.

4. Chữ nhất định phải viết thật đẹp nha~

Trên xe mọi người đều đang nằm ngủ ZZZZZZZZZ….

Ngô Phàm (sợ đánh thức mọi người viết tờ giấy đưa cho người ở phía sau là Tử Thao): “Nắp bình chặt quá. Răng em sắc, giúp anh cắn thử xem.”

Hoàng Tử Thao (mặt đỏ bừng): “…”

Ngô Phàm (quay đầu lại): “?”

Hoàng Tử Thao (phẫn nộ): “…”

Xuống xe, Tử Thao bị kéo đi.

Ngô Phàm (sắc mặt không mấy tươi tắn): “Em nghĩ cái gì thế? Bộ mới ăn phải thuốc nổ sao?”

Hoàng Tử Thao: “Còn không phải tại anh! Các thành viên đều ở trên xe, nói như thế mà không biết xấu hổ à?”

Ngô Phàm (nhíu mày): “Em nói cái gì?”

Hoàng Tử Thao: “Hứ, em nói cái gì trong lòng anh biết rõ nhất. Tránh ra tránh ra, ông cụ non này còn phải đi trang điểm.”

Ngô Phàm (túm lấy): “Nói rõ ra đi đã chứ!”

Hoàng Tử Thao (ánh mắt né tránh): ” Mẩu giấy lúc nãy anh viết . . .”

Ngô Phàm: “Có cái gì không đúng sao.”

Hoàng Tử Thao (lấy hết dũng khí nhìn thẳng trực tiếp): “Anh đùa cợt em!”

Ngô Phàm (bối rối): “Ai?”

Hoàng Tử Thao (trốn chạy): “T.T Rõ ràng là mình bị trêu chọc mà anh ta như thể mình mới là người vô tội ~”

Đúng vậy, mẩu giấy đó không có chỗ nào là không thích hợp.

Chỉ là, cao bồi ca à, viết chữ phải chú ý cẩn thận. Chữ “Cắn” [咬] bộ thủ không cần chia lớn như vậy được chứ…

Đáng thương thay Tử Thao của chúng ta chỉ liếc mắt nhìn trọng điểm rồi không dám nhìn toàn bộ.

.

.

5. Tiểu Đào nổi máu Hoạn Thư đến dòng họ khác cũng không chấp nhận.

Hoàng Tử Thao: “Này, tên oan hồn họ Ngô kia, Anh dám cùng Lộc ca làm thành couple à?”

Ngô Phàm (trừng liếc mắt một cái): “Lại trúng gió lên cơn bất chợt rồi à?”

Hoàng Tử Thao (chỉ máy tính): “Anh xem xem! Anh cùng ảnh đứng đối diện tình cảm sâu sắc, còn mặc quần áo giống nhau, bằng chứng còn giữ lại đây này!”

Ngô Phàm (lướt qua ánh mắt trợn trừng của Tiểu Đàođang hướng về chính mình): “Anh cùng Lộc Hàm kiss nhau sao?”

Hoàng Tử Thao (mất tự tin): “Không có…..”

Ngô Phàm: “Anh có nói với Lộc Hàm là “Anh yêu em” sao?”

Hoàng Tử Thao (lỗ tai đỏ): “Cũng không có…”

Ngô Phàm: “Lộc Hàm có cùng anh H sao?”

Hoàng Tử Thao (che mặt): “Hẳn là không có đi…”

Ngô Phàm (nhẹ nhàng yêu thương vuốt ve mu bàn tay của Tiểu Đào): “Em xem, tuy rằng Lộc Hàm so với em nhu thuận hơn, so với em đáng yêu hơn, so với em được nhiều người thích hơn, nhưng là cậu ấy còn có rất nhiều điểm so ra kém em không phải sao?

Hoàng Tử Thao ( hoàn toàn không ý thức được chính mình đã tự khai ra mà còn nước mắt lưng tròng): “Ca~ ”

Ngô Phàm (thở dài): “Đồ ngốc. Họ Hoàng gia hỏa chỉ cần một mình em là quá đủ rồi a ~ ”

Hoàng Tử Thao: “Ca~ ”

Đối mặt nhìn nhau tình cảm được 5 giây…

Hoàng Tử Thao (bỗng nhiên vụt dậy): “Thế còn tình cảm với mấy người họ Triệu Tiền Tôn Lý Chu Ngô Trịnh Vương anh định tính sao!?”

Ngô Phàm (đỡ trán): “…”

.

.

6. Con đường phản công thật gian nan vất vả muôn trùng.

Vợ chồng Ngưu Đào… nhằm ngày trời xanh, nắng ấm, chim hót líu lo, hoa nở ngát hương (… )  cùng dắt nhau ra bờ biển ngắm mặt trời mọc~

Hoàng Tử Thao (thấy  cụ ông luyện công buổi sáng hướng về phía biển khơi kêu): “Em cũng muốn kêu ~ ”

Ngô Phàm (cảm thấy dọa người): “Em muốn kêu gì thì cứ kêu thôi.”

Hoàng Tử Thao: “ Kêu cái gì giờ?”

Ngô Phàm (ngước mắt lên trời 45° giả bộ nói): “Ân. . . Suy nghĩ từ nơi sâu kín nhất trong trái tim chẳng hạn.”

Hoàng Tử Thao (lấy hơi): “Em sinh ra vốn không phải là tiểu thụ!!!”

Đúng vậy các bạn à, cuộc sống khắp nơi đều tồn tại sự xui xẻo . Rất không may, đúng lúc đó một chiếc xe tải bỗng đi qua vèo một cái…~

Trong tai Ngô Phàm lúc đó nghe cảm xúc sâu nhất trong trái tim Hoàng Tử Thao thì nó lại thành ra như này đây….

“Em sinh ra vốn *vang ầm ầm* là tiểu thụ!!!”

“Sinh ra vốn là tiểu thụ ~”

“Vốn là tiểu thụ~”

“Là tiểu thụ. . ”

“Tiểu thụ…”

“Thụ… . . .”

Ngô Phàm (tuy rằng xem hình dáng của miệng khi phát âm biết Tử Thao nói gì vẫn không nhịn nổi cười): “Phốc ha ha ha ha ha ha ha ~~~”

Hoàng Tử Thao (mặt đầy nước mắt + tức giận đến giơ chân): “Đừng có cười!”

.

.

7. Con đường phản công thực dài lâu (Phần 2):  Hóa ra em thích anh bị động à?

Hoàng Tử Thao (đột nhiên hứng thú xem H văn của Đào Ngưu) : “^ ^” [ Đào Ngưu, thứ này thật sự có người viết sao *ờ có chớ sao hông =.=*]

Ngô Phàm (thổi khí) : “ Hóa ra em nghĩ như vậy ~ ”

Hoàng Tử Thao (che cổ) : “Có hay không….”

Ngô Phàm (giả bộ xấu hổ) : “ Là anh không đúng…”

Hoàng Tử Thao (mắt lấp lánh) : “Ý của anh là…. Em có thể ở phía trên?”

Ngô Phàm (ngoan ngoãn nằm trên giường): “Ân”

Sau đó …..

Ngô Phàm (sau khi ăn no, thỏa mãn giả bộ áy náy) : “ Ai, thật là xin lỗi,thật không để ý đến. Hóa ra Tiểu Đào thích anh bị động một chút à. Thực ra, em thỉnh thoảng ở phía trên như vậy cũng rất tốt~”

Hoàng Tử Thao (bị bắt “chủ động” sau đó khóc không ra nước mắt): Quên đi, em vẫn nên ở dưới mà thôi….”

Advertisements

5 thoughts on “[Đam mỹ – Đoản văn] Những câu chuyện thú vị đáng xấu hổ [Phần 1]

  1. quá dễ thương !!!! Mà Lộc Hàm là ai? Ngưu Đào là ai??? mới biết đến cặp này nên chưa biết dc nhiều thông tin ^^

  2. ù ôi, đáng iu chết đc 😀
    đọc xong chỉ có 1 nhận xét, Phàm phàm quá biến thái, còn Đào nhỏ thiệt đáng iu tới ko đỡ nỗi, thiệt tội Phàm ca, có e nó bên cạnh cũng đau não lắm đây -_-

Gửi lời cho gió ~(‾▿‾~)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s