[Đồng nhân văn] Miêu tộc thiếu niên – Phiên ngoại


Phiên ngoại 1 : Tận thế “Đại tác chiến”

.

.

.

– Rạng sáng –

 

Động đất?

Hoàng Tử Thao bị một trận lay động kịch liệt làm cho bừng tỉnh, ván giường chấn động rất lớn. Cậu giật mình sợ hãi liền trở mình chui xuống giường. Sau khi kéo theo túi khoai tây ở tủ đầu giường định bổ nhào xuống dưới bàn trốn thì mới nhớ ra có gì không đúng. Cậu quay lại lấy từ trong balo ra túi chocolate M&M mới mua ngày hôm qua, mở ngăn kéo lấy ra một túi lớn đồ ăn vặt, chất đống ôm vào ngực. Lúc này mới phát hiện mặt đất dưới chân vẫn ổn định nhưng ngược lại ván giường bên kia lại rầm rầm rung động.

Bụng đầy hoài nghi mà bật điện đầu giường, Ngô Phàm đang đứng ở bên giường, hai tay chống trên ván giường, cười tới điên dại, thế nhưng dưới con mắt của Hoàng Tử Thao thì thật đáng ăn đòn.

“Tham ăn. Nếu như thật sự động đất, em đã sớm bị vùi lấp rồi”

“Anh đó….bị chôn còn hơn bị chết đói” Hoàng Tử Thao quăng một đống đồ ăn trong lòng ra sau. Dáng người mạnh mẽ, thoáng cái cậu liền nhảy lên người người kia, tư thế giống như leo cây, lôi kéo, trực tiếp dùng miệng cắn.

Ngô Phàm không thể chống đỡ được trước sự tấn công mạnh mẽ của đứa nhỏ này, không hổ luyện qua võ thuật, linh hoạt bám ở trên người anh cắn khiến cho vị trí cổ anh vừa ngứa vừa đau. Kéo cậu ra không được đành thuận thế hướng về trước giường ngã xuống, Hoàng Tử Thao bị đặt dưới thân anh. Nhẹ nhàng kéo phần tóc sau gáy cậu khiến cậu không thể không dừng lại động tác giống dã thú tấn công kia.

“Ai cho em cắn anh” Ngô Phàm bóp mặt đối phương, một ngụm cắn lên chóp mũi người nọ. Người dưới thân bị dọa giật mình mà co rụt người lại, đau đớn nhỏ ở chóp mũi khiến Hoàng Tử Thao ngay lập tức đẩy Ngô Phàm ra nhưng chân vẫn còn vòng quanh lưng đối phương. Ngô Phàm nương theo tư thế tiếp hợp thân mật của hai người mà hoàn toàn nắm thế thượng phong.

Mặc cho miệng Hoàng Tử Thao không ngừng oán giận, Ngô Phàm bất chấp mà cắn cậu một ngụm lại một ngụm, rất nhanh trên mặt người nọ in đầy dấu răng mờ nhạt. Rốt cuộc ngẩng đầu tinh tế thưởng thức thành quả chiến đấu của chính mình, còn đang sững sờ, đứa nhỏ kia đã ngẩng đầu một ngụm cắn trên bờ vai anh. Lần này không giống với anh khẽ cắn mà là đau đớn thật sự.

“Đứa nhỏ này em nhẹ thôi, còn muốn cắn chảy máu sao?” Ngô Phàm không đẩy cậu ra, chỉ chớp mắt ở bên tai cậu gầm nhẹ.

Nháy mắt người nọ thả ra, nằm ổn định trên giường, thân thể căng thẳng cũng lập tức thả lỏng. Ngô Phàm nhìn mới phát hiện nước mắt ở hốc mắt người nọ đảo quanh, anh đột nhiên giật mình.

“Đồ khốn, lần sau không được đùa giỡn như thế nữa…” Người nọ mở miệng nhỏ giọng oán giận. Vốn chỉ có ý chơi đùa lại không biết đã chạm tới điểm nào trong lòng đứa nhỏ kia, ánh mắt ai oán kia ném tới khiến Ngô Phàm nhất thời có loại cảm giác chính mình là người có lỗi.

“Thực xin lỗi…” Ngô Phàm đứng lên, dựa vào khoảng cách có thể nhìn rõ biểu tình đối phương.

Người dưới thân cọ tới cọ lui tránh ra khỏi sự áp chế của anh đi vào toilet.  Lúc này chắc là giận thật rồi. Ngô Phàm xoay người nằm ngửa trên giường, nhắm mắt trầm tư.

Người nọ đi ra lấy điện thoại ở mép giường nhìn màn hình, cũng không thèm nhìn anh cái nào. Ngô Phàm ngồi dậy đi tới ôm vai Hoàng Tử Thao, muốn hôn cậu nhưng dường như đối phương lại cúi đầu tránh đi, cuối cùng nụ hôn thuận thế dừng lại ở trên tóc. Ngô Phàm không nhúc nhích, để cho sự ấm áp yên lặng mà dừng lại ở nơi này.

Anh cuối cùng cũng đứng lên, ngồi xổm ở trước mặt Hoàng Tử Thao, lấy tay ngăn màn hình di động, đem bả vai tiến tới trước mặt cậu “ Nếu có thể làm em vui thì cứ cắn đi….. Nhưng mà đổi bên nhé, bên kia cắn nữa thì sẽ chảy máu mất”

Giằng co thật lâu, lần này lực đạo cắn xuống dường như mềm nhẹ không cảm giác, chỉ một chút liền rời khỏi bờ vai anh. Hai tay người nọ khẽ vuốt ve gương mặt anh, chủ động hôn lên môi Ngô Phàm. Nụ hôn này có chút đơn giản hàm hồ, hơn phân nửa đều dừng trên mặt, thế nhưng điều này lại giúp tâm trạng đang thấp thỏm của Ngô Phàm cuối cùng cũng yên bình trở lại.

“Không giận anh chứ?”

“Người ích kỷ không có tư cách tức giận”

“Ích kỷ?” Ngô Phàm nhíu mày, khó hiểu nhìn cậu.

“Lúc ấy, em thật sự tưởng rằng có động đất, đại não kêu loạn thầm nghĩ trốn về phía cái bàn kia, lần thứ hai trở về lấy đồ ăn mới nhớ tới tìm anh. Nghĩ hai người chúng ta có đồ ăn có thể chịu đựng vài ngày….. Nhưng lúc ban đầu đại não theo bản năng cố gắng hướng cái bàn trốn, đây không phải ích kỷ thì là gì”

Ngô Phàm vui vẻ, mỉm cười cũng không tự nhiên, nghĩ chính mình muốn an ủi đối phương mà giả vờ mạnh mẽ, thực ra trong lòng cũng đã quặn lên.

“Có mấy người có thể vào giây phút xảy ra tai nạn mà duy trì bình tĩnh, huống chi em chỉ là đứa nhỏ mới lớn phản xạ hình cung. Nếu thật sự xảy ra động đất, việc đầu tiên em nghĩ tới là tìm chỗ trốn mới là chính xác. Việc nghĩ đi kiếm đồ ăn rồi đi tìm người chỉ có mình đứa nhỏ em mới nghĩ ra được thôi.”

“Nếu vậy anh thì sao, nếu chúng ta cùng một chỗ thật sự gặp loại tình huống này anh sẽ làm gì? Anh sẽ nghĩ đến em đầu tiên chứ?”

Nhất định phải thảo luận nghiêm túc vấn đề này sao…. Ngô Phàm đen mặt suy nghĩ. Vấn đề này cũng giống như vợ chồng trong lúc quấn quýt, đối phương nói anh có yêu em không. Biết rõ sẽ nhận được đáp án khẳng định thế nhưng vẫn khao khát một lần được nghe lời khẳng định từ miệng người kia.

“Anh nói. Ít nhất anh sẽ không giống em ở nơi này lằng nhằng tốn thời gian một lúc lâu. Em có biết nếu động đất thì chỉ có mười hai giây tìm cách trú ẩn không?”

Giống như có chút kì quái pha trộn trong này. Vốn đang trao đổi về vấn đề tình cảm đột nhiên bắt đầu hướng về chủ đề tri thức thông thường.

Nhưng mà đứa nhỏ kia dường như không để ý nhiều như vậy “Như vậy như vậy đi. Ca, ngày mai chúng ta đi mua bao tránh nạn, như vậy vạn nhất phát sinh chuyện gì chúng ta liền ôm bao tránh nạn trực tiếp cùng nhau, anh thấy sao”

Vì thế đề tài này tiếp tục chuyển hướng không thể dự đoán.

Mọi thứ tiếp diễn cho tới khi Ngô Phàm đem đứa nhỏ đang phấn khích kia dùng chăn bông cuốn mấy vòng quanh người giống như làm sủi cảo mà quăng lên trên giường mới thôi.

“Ngủ! Đừng quan tâm vớ vẩn nữa”

“Ngô Phàm…” Trong bóng đêm người nọ nhẹ nhàng gọi anh

“Chuyện gì?” Ngô Phàm dừng lại ý định đang muốn đi sang giường khác.

“…Em cảm thấy, sống mười chín năm, có được nhiều người yêu em cùng người em yêu như vậy, thật thỏa mãn…”

Cái gì sống mười mấy năm, thỏa mãn, cái gì cùng cái gì. Giọng điệu như người già đang nói sắp tới ngày tận thế tới nơi.  Ngô Phàm bắt đầu hối hận vì sao bản thân chỉ vì cái ván giường mà chuốc lấy khó khăn như vậy. Anh ngồi trở lại giường Hoàng Tử Thao.

“Đứa nhỏ này muốn chuyển sang làm thi sĩ hả?” Anh nằm úp sấp bên người cậu, lấy cánh tay chống lên đầu tinh tế chăm chú nhìn đối phương.

Hoàng Tử Thao giống bánh chưng bọc trong chăn không thể động đậy, còn muốn nói gì đó miệng đã bị che lại. Nụ hôn này có chút hung hăng hờn dỗi, thân thể bị tầng tầng bao vây đành vô lực giãy giụa bị động đón nhận lấy. Cậu nghĩ muốn đấu tranh một chút, nhưng đừng nói đến cá chép nảy mình, ngay cả lăn lộn đều không thể. Đến khi bản thân thực sự không thể thở được đành phải cắn lên môi đối phương.

Ngô Phàm ngẩng đầu, biểu tình bỗng nhiên trở nên âm trầm

“Hoàng Tử Thao, em lại cắn anh phải không”

…….

Vì thế hậu quả chỉ có thần thánh mới biết được…..

 

8cd248d98d1001e9fe9673dab80e7bec55e7975f

 

 

++++

Phiên ngoại: Lễ vật

.

.

.

bff142c6a7efce1b76dabd12af51f3deb58f6517

Xé rách dây ruy băng màu xanh buộc trên hộp quà, mở hộp, bên trong có một chiếc ví tiền màu nâu im lặng nằm đó.

“Nghĩ sao lại tặng anh thứ này?”

“Ví tiền kia anh dùng từ khi ra mắt tới giờ bên viền cũng bị rách rồi. Không bằng đổi một cái mới đi”

Tinh tế vuốt lên mặt ngoài sau đó đem nó mở ra cẩn thận xem kĩ.

“Đó là em…. Từ tạp chí cắt xuống” Lấy tay chỉ chỉ cho anh nhìn, rồi lập tức rụt lại. Động tác cẩn thận giống như chính mình bị bắt gặp làm chuyện xấu.

Bên trong thế nhưng lại đặc biệt dụng tâm kẹp vào một bức ảnh của cậu.

Ngô Phàm không nói gì, chỉ rút ví tiền cũ ra, đem từng thứ trong đó chuyển vào trong ví mới, tư thế rất trịnh trọng. Thu thập xong còn giơ tay xoa nhẹ lên tóc người trước mặt.

“Em cũng có thể bóc quà rồi”

Sau khi mở giấy gói quà, bên trong không ngờ lại là một liếc quần lót hình gấu trúc, hoa văn là con gấu trúc bưởng bỉnh nhưng cũng vô cùng đáng yêu nhu thuận.

“Này….” Hoàng Tử Thao ngẩng đầu nhìn Ngô Phàm, ánh sáng từ những ánh đèn màu trên cây thông noel chiếu lên khuôn mặt dần đỏ ửng. Lúc này, bọn họ đang ngồi xếp bằng đối diện nhau ở phòng khách bên dưới cây thông noel. Buổi lễ vừa kết thúc, các thành viên khác bởi vì chơi mệt mà trở về phòng ngủ, còn hai người họ lén chuồn ra khỏi phòng ngồi ở cạnh cây thông noel đem qùa tặng cẩn thận trao nhau.

Ngô Phàm mỉm cười, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn về phía này. Giống như một đoạn trong cuốn tiểu thuyết, tiếp theo sẽ là em mặc vào để anh nhìn xem thế nào. Trong đầu Hoàng Tử Thao một chút cũng không dám nghĩ tới, đem quà tặng cùng giấy gói quà cầm ở trong tay đứng lên.

“Cảm ơn….nhưng mà muộn rồi, em về phòng nghỉ ngơi trước. Anh cũng về phòng nghỉ sớm đi”

Bước nhanh vài bước trở về phòng, chỉ thấy bên ngoài cửa sổ dường như có ánh sáng chớp động làm cho căn phòng tối đen có những ánh sáng lóe lên. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, cách đó không xa có bắn pháo hoa. Đáng tiếc căn nhà cao tầng phía trước cản mất nên không thể nhìn rõ, chỉ có thể nhìn thấy các màu sắc ánh lên nơi chân trời.

Có độ ấm từ phía sau áp tới, có bàn tay vòng qua người mình, dùng ngón tay viết lên mặt kính thuỷ tinh do chênh lệch nhiệt độ mà tích đầy hơi nước dòng chữ Merry Chrismas. Cũng trên lớp kính thuỷ tinh đó, người kia vẽ một chú gấu trúc rất đáng yêu, khuôn mặt rất vui vẻ, trong lòng còn ôm hình trái tim.

Khoan hãy nói, chỉ ít ỏi vài nét bút nhưng bức tranh cũng không quá tệ. Xem ra đã phải khổ luyện khá lâu, câu nói “chữ xấu không có nghĩa là vẽ tranh xấu” xem ra không phải lời nói ra tuỳ tiện.

Thanh âm nhẹ nhàng bên tai quanh quẩn “Em cũng vẽ một con rồng cho anh xem có được không?” Đây là sự thỉnh cầu dịu dàng của Ngô Phàm, chỉ thuộc về Hoàng Tử Thao.

“Em vẽ nhưng anh không được chê….” Cúi đầu suy nghĩ một lúc, Hoàng Tử Thao liền giơ tay ở trên tấm kính thuỷ tinh khác vẽ một bức tranh có hình một chú rồng nhỏ có hai cái cánh. Rõ ràng hình dạng bức tranh rất giống với món quà mà fan tặng cho đội trưởng.

Ký ức vô thức từ trong đầu xuất hiện.

…..

“Ca, lúc anh ở Đài Loan đều chơi đùa với con gấu trúc của em, vậy con rồng kia đưa em mượn chơi đi”

Gấu trúc là quà tặng của fan Ngưu Đào tặng cho Hoàng Tử Thao, gối đầu và gối ôm gấu trúc mềm mại. Ở Đài Loan có hoạt động, vừa phỏng vấn xong xuống lầu thì Ngô Phàm cực kì tự nhiên nhận lấy con gấu trúc ấy, giống như ôm một đứa nhỏ trong tay giữ trong ngực, còn đem cánh tay nó vắt lên cổ mình, ngay cả tay mình cũng giữ lấy bàn tay của gấu trúc. Cho tới khi bọn họ rời khỏi cửa kiểm soát sân bay Đài loan, đứa nhỏ rốt cuộc cũng đem nó giật trở lại tay mình.

“Anh còn chưa chơi đủ đâu, để vài ngày nữa” Ngô Phàm đem con rồng màu xanh kẹp dưới nách.

Vứt quần áo và các thứ lung tung là điều tự nhiên, đứa nhỏ này khi biểu diễn tiết mục ở Thái Lan làm một động tác lộn nhào, anh ở bên cạnh như người vợ giúp cậu cầm quần áo.

“Em xin anh đấy! Chơi một lúc thôi” Ánh mắt mong chờ như mang theo một tia oán khí. Móng vuốt nhỏ lén lút giơ lên chuẩn bị chiêu buing buing

Ngô Phàm bộ dáng ngừng lại “Được rồi được rồi, thua em rồi, cùng nhau chơi có được không?”

Vì vậy hai người một người dắt cánh một người giữ đầu đem con vật kia xách lên, con rồng ở giữa hai người lắc qua lắc lại. Một lúc sau, cuối cùng Ngô Phàm cũng buông tay, con rồng kia liền bị người nọ thích thú giữ trong tay lúc ẩn lúc hiện.

Còn đang suy nghĩ, cậu đã bị người kia ôm lấy, nghĩ cũng không cần nghĩ tới động tác tiếp theo, trái lại ngoan ngoãn nhắm mắt, bắt đầu nụ hôn. Nụ hôn càng lúc càng sâu, ngay cả áo khoác bị cởi ra cũng không có phản ứng.

“Bên trong tại sao lại mặc ít như vậy…. Còn không nhớ lần trước ở cửa kiểm tra an ninh” Ngô Phàm ngoài miệng hướng về phía Hoàng Tử Thao oán giận, tay vẫn ôm cậu kéo tới giường phía sau cách cửa sổ không xa. một tay giữ đầu một tay ôm thắt lưng hai người cùng nhau ngã xuống giường. Nhấc áo lên lộ ra thân hình trơn nhẵn, tinh tế từ đầu tới chân, giống như nhấm nháp hương vị rượu ngon nguyên chất.

Bàn tay phủ trên mái tóc, không tự giác dùng lực, sợi tóc màu vàng theo kẽ tay xuyên qua. Hô hấp càng thêm dồn dập, bên môi vẫn phát ra tiếng rên rỉ. Cuống quýt đưa tay che miệng mình, bàn tay lại bị chặt chẽ kéo lại, cùng với bàn tay kia bị cố định giữ trên đỉnh đầu. Tiếp tục hôn xuống xương quai xanh, ở trước cổ nấn ná, dùng một chút lực đạo mút vào. Xem ra việc lưu lại dấu ô mai là không thể tránh khỏi….

Dục vọng giống như tơ nhện dày đặc, một khi quấn lấy người ta liền không thể giãy ra, chỉ có thể mặc cho đối phương hôn lên thân thể tuỳ ý xâm chiếm.

Khi quần áo bị cởi toàn bộ đã không còn cảm giác lạnh giá, thân thể bởi vì dục vọng mà nhiệt độ tăng lên khắp nơi, huyết quản cũng nóng lên theo từng nhịp đập như dòng suối nhỏ dần dần hội tụ thành một hải dương mãnh liệt hướng về phía trái tim cùng đại não đồng thời chuyển động, làm cho ý thức tan vỡ, khiến cho tim đập hỗn loạn…

Sự xâm nhập ban đầu khiến cho cơ thể không tự giác trở nên căng thẳng, không khỏi giữ chặt lấy lưng đối phương để chống đỡ, lại không biết trên tấm lưng trần của đối phương đã bị mình để lại vài đạo hồng ấn. Ngô Phàm bị đối phương đột nhiên tăng lực ôm trên cánh tay lôi kéo giống như hoàn toàn ngã trên người cậu, chỉ có thể lấy tay chống đỡ ở bên cạnh lớp thuỷ tinh duy trì cân bằng. Lòng bàn tay ấm áp không cẩn thận lau đi chữ viết bản thân vừa lưu lại trên đó, mang theo một vệt nước.

Ở bên ngoài bông tuyết vẫn nhẹ nhàng bay trong không trung như trước, có những hạt đọng trên cửa sổ, từng chút hội tụ. Những bông tuyết màu trắng li ti mang theo khí lạnh khiến cho tranh vẽ trên kính thuỷ tinh trở nên mơ hồ không rõ, chỉ có ánh lửa pháo hoa đem chúng thắp sáng một phần mông lung.

Lại mở ra ví tiền kia mới phát hiện bên trong vẫn còn kèm thêm ảnh, lông mày bất giác khẽ nhíu lại. Ngô Phàm rút ra xem, lúc này mới phát hiện mặt trái ảnh chụp còn có nữa, hai mặt trước sau được dùng keo dính cẩn thận dính lại, là fanart của người nọ, hình tượng con gấu trúc nhỏ đáng yêu.

Hiểu ý cười, đem ảnh chụp một lần nữa để vào ví tiền đứng dậy xuống giường. Đây là lần đầu tiên bản thân anh không cần người nọ lo lắng đánh thức anh mà chính mình tỉnh táo thoải mái rời giường từ sáng sớm.

“Muốn ăn gì?” Tiến đến bên tai người còn nằm trên giường nhỏ giọng hỏi.

Âm thanh người nọ lười nhác mà mềm mại, ngắt quãng đáp một câu liền co người lại ngủ

“Mì sợi….thêm trứng”

 

_____ TOÀN VĂN HOÀN___

Chúc cả nhà Noel vui vẻ  ♡(´∀`)人(´∀`)♡

5 thoughts on “[Đồng nhân văn] Miêu tộc thiếu niên – Phiên ngoại

  1. Có ai cho em biết cái pic trên là ở sân bay hôm nào không ạ, em tìm mãi cái ảnh Phàm để cái kiểu tóc đó ấy >.<

Gửi lời cho gió ~(‾▿‾~)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s