[Đồng nhân văn] Á! Có ma ! – Chương tám (Thượng)


Chuyện thứ tám: Cảm ơn anh đã khiến em rung động
(Thượng)

.

.

.

Trải qua chuyện của Lộc Hàm, chẳng những giúp bạn bè có thể hiểu được Hoàng Tử Thao, còn tận lực giúp đỡ cậu, cũng càng khiến cậu trở nên kiên định hơn  khi nghĩ đến việc dùng năng lực của mình làm một chút chuyện nhỏ.

Biết được suy nghĩ của Hoàng Tử Thao, Ngô Phàm đến cuối cùng vẫn buông tay để cho cậu làm theo ý của mình, có điều mỗi lần tiến hành đều phải thật cẩn thận, “thuốc đông y” kia một tuần cũng phải uống một lần.

Đầu tiên lấy trường học làm tâm điểm, trong bán kính một trăm mét tìm quỷ hồn, đặc biệt những người có tư tưởng độc lập, dần dần nghe tiếng tăm mà tự tìm đến, lại do  Ngô Phàm ở đó mà không thể tới gần. Độ Khánh Tú vì vậy trở thành người môi giới tốt nhất, còn chọn lọc những chuyện nào cần làm gấp để được giúp đỡ kịp thời.

Về phần thế giới thực, lúc đi điều tra hay thời điểm đi hỏi thăm tin tức các nơi, Tiểu Bạch, Tuấn Miên cùng mấy anh em trong phòng 503 đều có thể giúp đỡ. Còn mỗi khi Hoàng Tử Thao cần phải tự mình đi gặp quỷ hay sử dụng năng lực giao tiếp với quỷ đều có thể mang theo Đô Đô, trong phạm vi cho phép nhất định không được cách quá xa Ngô Phàm, chuyện ma quỷ làm làm con người bị thương, đương nhiên không thể mang ra đùa.

Còn sự tồn tại của Độ Khánh Tú, Hoàng Tử Thao vốn không muốn tiếp tục lừa mọi người, sau đó lại lo sợ bọn họ không thể tiếp thu chuyện này ngay được, nên chỉ thừa nhận có quen một người bạn ở thế giới “bên kia”, mong mọi người không tiếp tục tìm ra chân tướng nữa.

Thật không nghĩ đến sau khi nói như vậy, tới một ngày, Kim Tuấn Miên lại tới chỗ cậu “nói chuyện phiếm”.

Kim Tuấn Miên cầm lấy miếng ngọc trên cổ, “Cậu nói có bạn ở “bên kia”, cùng thứ này có liên quan đến nhau phải không.”

Hoàng Tử Thao đang ở trong can-teen ăn trưa, miếng thịt viên lớn từ trong miệng cũng rơi ra, cậu không cố gắng ăn thêm, chỉ nhanh chóng liếc mắt nhìn sang hai bên…

“Đừng nhìn nữa, cậu ta làm việc hay nghỉ ngơi đều rất tốt, ban ngày ở trong ngọc ký thân ngủ, sẽ không  ra đâu.”

“Anh Tuấn Miên, anh cũng biết sao? Từ lúc nào vậy?”

“Mới vài ngày thôi, ông nội từ nhỏ đã dạy tôi phân biệt ma quỷ, bên cạnh đột nhiên xuất hiện nhiều điều bất lợi như vậy, tôi có chậm chạp tới đâu cũng ít nhiều sẽ có cảm giác không ổn. Hơn nữa cậu nói cậu quen biết “bạn bè” như vậy, Ngô Phàm có thể đồng ý sao, tám phần là từ khoảng thời gian ở quê với ông nội rồi trở về, “con ma tốt” chúng ta muốn giúp đỡ chính là Độ Khánh Tú. Cuối cùng, tôi đương nhiên dựa vào việc này…”

Kim Tuấn Miên từ trong túi trước lấy ra một lọ nhỏ giống như bình đựng tinh dầu.

“Đây là nước mắt bò, người thường nếu nhỏ lên mí mắt, giữ được sự bình tĩnh, trong thời gian trước khi nước mắt khô lại, có thể nhìn thấy quỷ hồn, cũng không yêu cầu phải chuẩn bị trước thật tốt. Coi như cậu đã giấu tôi mọi chuyện, vậy nên cậu phải đồng ý giúp tôi việc này… đồng ý cho tôi gặp lại Độ Khánh Tú, trước tiên không được nói với người kia là tôi biết sự tồn tại của cậu ấy.

Hoàng Tử Thao liền trở nên căng thẳng “Anh Tuấn Miên, anh định làm gì. Đô Đô là môt con ma tốt! Cậu ta không có ý xấu đâu!”

“Tôi biết, nhưng tôi muốn trả thù một chút chuyện nhỏ thôi, cậu không biết người kia… Quên đi! Tóm lại cậu cứ yên tâm, tôi sẽ không làm gì cậu ta cả, tôi cũng không có năng lực như vậy.”

Ít nhất muốn trả thù người kia một chút, cậu ta khiến cho mấy cô gái đạt tới chín mươi phần trăm tiêu chuẩn của mình đều bị dọa cho chạy mất, Kim Tuấn Miên trong bụng oán thầm. Nhớ tới nữ sinh kia ngoài mặt dịu dàng, xinh đẹp, sau khi bị Độ Khánh Tú đùa giỡn một chút, trong tình cảnh như vậy liền giống hệt như mụ điên, lại không biết chính mình khóe miệng bất giác cong lên.

Hoàng Tử Thao nhìn thấy nụ cười này thân mình khẽ run lên.

Từ lúc Ngô Phàm tỏ tình với cậu, khiến cho cậu cảm nhận được rất rõ ràng rằng giữa nam giới cùng nam giới cũng có thể xuất hiện dòng điện lưu hơi tê tê chạy khắp cơ thể, nhìn đến cái gì cũng đều có chút thay đổi.

Giống như một bên nguyện đánh một bên nguyện chịu, cãi nhau như Phác Xán Liệt và Biện Bạch Hiền, lại giống như một người luôn trừng mắt một người mắt lúc nào cũng mở không ra nhưng mỗi lần đều như keo sơn gắn lấy nhau là Ngô Thế Huân cùng Kim Chung Nhân.

Vậy cũng có thể tính đến sự hòa hợp từ hai thế giới, là Độ Khánh Tú và Kim Tuấn Miên…

Được rồi, suy nghĩ quá nhiều cũng không nên, hơn nữa thời điểm này còn có một vấn đề khác quan trọng hơn – sinh nhật của Ngô Phàm đã sắp đến rồi.

Thịt viên lớn cũng bị chọc tới nát vụn, vậy mà vẫn nghĩ không ra sẽ mua quà gì cho anh.

Ngày sinh nhật của Ngô Phàm, Hoàng Tử Thao không có tiết học lúc hai giờ chiều, liền lén chạy tới khu nhà của hệ tài chính, vừa kịp hết tiết học của bọn họ, muốn dứt khoát hỏi cho rõ ràng xem anh có nhớ hay không.

Nép ở ngoài cửa phòng học của người ta, nhìn tới Ngô Phàm, người kia vóc dáng cao lớn, thực sự khiến người khác thấy chói mắt, bị mấy chị gái năm thứ tư cùng vài nữ sinh các cấp vậy quanh, các cô trong tay đều cầm theo một hộp quà vừa sáng vừa đẹp.

Anh ấy đúng là cái gì cũng không thiếu rồi.

Không chào hỏi lấy một câu, Hoàng Tử Thao cứ như vậy rời đi, nhưng lại nghĩ người ta cho dù cái gì cũng không thiếu, còn có một đám chị em tặng quà cho đối phương, chính mình cũng phải thể hiện một chút … Hay là không cần tặng nữa ?

Chủ ý kia trăn trở trong lòng, khiến cho ruột gan cũng muốn thắt lại, cuối cùng cậu vẫn tới khu vực gần trường, mua về một món đồ mà mình ngắm trúng từ lâu.

Buổi tối, sau khi Ngô Phàm trở về, Hoàng Tử Thao bước từng bước tới cửa, cẩn thận đánh giá anh từ trên xuống dưới, ngoài túi xách trong tay cũng chỉ cầm theo mì thịt bò của bác gái mập bán.

“Tìm cái gì vậy? Ăn khuya một hộp là đủ rồi, tuy rằng em ăn nhiều như vậy nhưng thực sự cũng không thấy béo lên.”

“Quà đó.”

“Quà gì?”

“Hôm nay không phải sinh nhật anh sao? Còn chưa có bị quà đè bẹp à.”

Ngô Phạm nhịn không được vui mừng, hôm nay trong lúc nghỉ tiết nhìn thấy cái đầu nhỏ quả nhiên là cậu ấy.

“Anh không nhận.”

“Sao lại không nhận chứ.” Nếu lúc này đặt trước mặt Hoàng Tử Thao một cái gương, cậu có thể thấy mình bĩu môi lên rất cao rồi.

“Bởi vì bạn học Hoàng Tử Thao sẽ mua cho anh.”

“Không có!” Lại bĩu môi.

“Thật sự không có.”

“Không có! Này Miu Miu cái đó không được cắn đâu.” Hoàng Tử Thao mang túi giấy từ trong móng vuốt nhỏ của mèo con mà cứu ra ngoài. Có lẽ ngừi thấy được mùi vị mới mẻ của lớp vải da, Miu Miu muốn thăm dò bên trong gói to kia có thứ gì.

“Là… một cái túi. Anh xem xem có thích không.”

Cậu cúi đầu, cuối cùng cũng đem món quà đưa cho Ngô Phàm, là chiếc túi màu đen cậu đã ưng ý thật lâu, rất đắt tiền.

“Cảm ơn.” Ngô Phàm xoa xoa lên cái đầu nhỏ đang rụt lại vào trong bả vai kia.

“Còn có một cái bánh ngọt nhỏ, rất nhỏ thôi.”

Phòng trọ không có tủ lạnh, không thể mua bánh quá lớn. Hơn nữa cũng là do cậu sơ xuất, không biết rằng bánh sinh nhật phải đặt trước một ngày, tới lúc đứng trước tiệm bánh mì nhỏ mua bánh ngọt, thứ này mới nhìn cũng không phải loại đặc biệt, nhưng bề ngoài cũng đẹp lại có nhiều màu sắc, quan trọng là Ngô Phàm nhìn thấy nó lại bày ra bộ dạng rất thích thú.

“Không tồi, ngay cả nến cũng có.”

Nhìn lại môt chút, nó cũng không đến mức tệ lắm. Hoàng Tử Thao cũng cao hứng mà đứng lên, nhảy tới tắt đèn.

Cửa hàng cho một ít nến, đếm thế nào cũng thấy không đủ, cuối cùng đành phải cắm lên hai cây, coi như đại diện.

“Chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh nhật vui vẻ…”

Hoàng Tử Thao vỗ tay hướng Ngô Phàm hát bài hát mừng sinh nhật, “Ước nguyện! Ước nguyện! Anh ước điều gì vậy?”

Ngô Phàm nhìn vào trong bóng đêm, cảnh vật vẫn như cũ chỉ có một vài ánh sáng lấp lánh phát ra, mà trong mắt Hoàng Tử Thao lại đang toát ra ý cười vui vẻ “Em!”

“Hửm?”

Trong khu nhà này có một nhóm mấy bác gái mỗi ngày đều tới đây tập thể dục nhịp điệu hoặc khiêu vũ, trước đây tụ họp ở khu đất trống phía bên kia, mấy ngày nay nơi đó làm thi công đường ống, thời điểm này đã di chuyển tới dưới lầu của khu nhà bọn họ ở.

Loa thùng nhỏ phát ra mấy bài hát phổ biến từ những năm tám mươi chín mươi của thế kỉ trước, thời điểm bấy giờ, chính là bài “Điều ngọt ngào nhất”.

[ Điều ngọt ngào nhất mà anh có thể nghĩ tới, chính là cùng với em chúng ta bên nhau chầm chậm già đi… ]

“Em — Chính là nguyện vọng của anh.” Ngô Phàm thực sự dùng sự chân thành của mình mà nói ra những lời kia, cũng thật cẩn thận mà nghiêng người qua thăm dò một chút mới hôn lên môi cậu.

Hoàng Tử Thao không tránh đi, Ngô Phàm ôm bả vai cậu, chậm rãi đem cơ thể cậu áp xuống giường.

Ngô Phàm thuận tay kéo cửa sổ đóng lại, đem âm thanh ngăn cách từ bên ngoài vọng tới, bên trong phòng vốn chưa quen với sự thay đổi đột ngột càng trở nên im lặng, lại nổi lên một tầng âm thanh giống như trống lòng xao động.

Tinh tế hôn môi, không giống một cái chạm nhẹ như ngày hôm đó khi thú nhận, Ngô Phàm mút lấy khóe miệng khiến người khác trở nên mê muội kia, ngậm lấy đôi môi mềm mại của cậu, mở ra khởi nguồn của tất cả sự ngọt ngào đó, dùng lưỡi gắt gao truy đuổi cùng thăm dò.

Thanh âm môi lưỡi quấn lấy nhau phát ra làm người ta muốn đỏ mặt… Hoàng Tử Thao bởi vì thẹn thùng mà giãy dụa một chút, chuyện này không giống như kháng cự, ngược lại dễ dàng khơi lên hành động ngày một nóng bỏng của người kia, làm cho toàn thân Ngô Phàm theo ngọn lửa trong người dường như đã đến giới hạn không thể khống chế nổi chính mình. Liên tục duy trì cùng kéo dài nụ hôn sâu, Ngô Phàm tay phải với vào bên trong vạt áo, thân thể có chút gầy của Hoàng Tử Thao tuyệt nhiên không có một vết sẹo lồi, vùng bụng trơn nhẵn hấp dẫn ngón tay người khiến anh không muốn rời tay. Ngô Phàm nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng cùng thắt lưng cậu, cẩn thận vén áo lên.

Có lẽ là ngứa, cũng có lẽ là lạnh, Hoàng Tử Thao hơi co rúm lại, theo đôi môi khe khẽ hé mở tràn ra tiếng rên rỉ nhỏ bé khó lòng nghe thấy được. Ngô Phàm chuyển động thân mình, đem áo của Hoàng Tử Thao toàn bộ cởi ra, từ cần cổ đến hõm cổ, lại tiến tới trước ngực, giống như gió táp mưa sa mà hôn cậu.

Từ sau khi cùng Ngô Phàm nói rõ mọi điều, Hoàng Tử Thao không phải chưa từng suy nghĩ qua về chuyện của hai người.

Cậu chỉ biết mình một chút cũng không ghét anh, càng không nói tới sẽ cảm thấy ghê tởm, khó có thể tiếp nhận, thậm chí, có một niềm hạnh phúc từ tận sâu trong lòng, mỗi ngày mỗi ngày đều được thể hiện ra bên ngoài.

Có điều, nói như vậy không có nghĩa cậu sẽ lập tức trở thành một “đồng”*, hơn nữa những điều người ta nói là niềm hạnh phúc trong tình yêu vẫn còn chưa đủ khiến cho cậu giác ngộ cùng quyết tâm nghĩ đến chuyện nam nam có thể yêu nhau. Người ngây ngô như cậu làm sao có thể từng trải qua tình huống “yêu đương” như thế này. Đột nhiên trong đầu dường như nhớ lại mấy cảnh trên điện ảnh cùng truyền hình gọi là “phim kích tình”, so với hiện tại cũng không giống nhau, bị một người cũng là con trai như Ngô Phàm đè ở trên giường, vừa xa lạ vừa thấy sợ hãi.

*“đồng”: trong “đồng chí”, từ dùng để chỉ chung những người đồng tính

Hoàng Tử Thao bị một người con trai áp ở trên người dọa tới muốn bỏ chạy, mà thân thể xa lạ kia ngày một nóng lên khiến cậu càng thêm lo lắng.

“Phàm ca… Không cần… Ưm — a…” Ngô Phàm không để cậu nói xong lại hôn lên miệng cậu, che đi mấy lời chống cự không thành thực, đem toàn bộ lời nói cùng kháng nghị đều lấp đi, lại tìm được nơi hạ thân hơi hơi gồ lên của Hoàng Tử Thao, anh biết lúc này cậu cũng đã có cảm giác rồi.

Sờ soạng tìm kiếm mở cúc quần bò ra, cùng âm thanh đặc biệt của tiếng khóa kim loại bị kéo xuống, liền khiến cho làn da của hai người vừa lộ ra ngoài trở nên tê dại đến cả người cũng khẽ run lên.

Ngón tay Ngô Phàm tiến vào thăm dò phía trong quần lót, cầm lấy dục vọng của cậu, người trong lòng vì điều này toàn thân co rút dường như cuộn mình ngồi thẳng dậy, gắt gao ôm lấy anh, ngay cả đầu lưỡi cũng trở nên run rẩy. Nơi đó bị vuốt ve chơi đùa, không bao lâu liền giống như cá rời khỏi mặt nước, kịch liệt run lên vài cái, sau đó hít thở liền không giống như bình thường, lưng cũng căng cứng lại, bắn ở trong tay Ngô Phàm… Hoàng Tử Thao sau khi bắn ra, trong óc giống như nổ tung, hết thảy đều là một màn sương mù dày đặc, hoàn toàn không thể suy nghĩ được bất cứ chuyện gì, tay chân tê liệt ngã vào trong lồng ngực Ngô Phàm.

Giống như qua đi thật lâu, mà có lẽ cũng mới xảy đến, Hoàng Tử Thao chỉ vừa kịp trở lại bình thường, cậu đã lập tức nghe được tiếng thở dốc đầy áp lực của Ngô Phàm quanh quẩn bên tai, khiến cho không khí càng trở nên loãng hơn, mơ hồ xen lẫn một loại hương vị kì lạ. Ngô Phàm lại nói gì đó, cậu cũng không nghe được rõ ràng, chỉ cảm thấy bàn tay Ngô Phàm lại chuyển động, hướng về nơi phía giữa hai chân cậu tìm kiếm.

“Đợi một chút, không được, không được, không được!”

Thanh âm bởi vì sợ hãi liền trở nên run rẩy, nhỏ bé nhưng chính là rất kiên định mà cự tuyệt… Ngô Phàm không biết là có nghe thấy hay giả bộ không biết hay không, hoặc là anh chọn cách không nghe lời cậu nữa.

Đùi Hoàng Tử Thao bị tách ra, cả người áp xuống giường không thể động đậy. Cậu không hiểu được Ngô Phàm là người luôn đối tốt với cậu như vậy, ôn nhu như vậy, vì cái gì lại trở nên giống như lúc này. Trên gương mặt tích mồ hôi vẫn cực kì đẹp trai như trước nhưng thời khắc này lại gần như trở thành người xa lạ mà cậu chưa từng biết tới.

Chuyện này làm cho người đầu óc đơn giản như Hoàng Tử Thao phải suy nghĩ rất nhiều, đột nhiên cậu mở miệng thật lớn ngay cả câu “không được” cũng nói không ra, bởi vì cậu cảm thấy chính mình giống như bị xé ra làm hai mảnh, đau đến không thở được! “A a ——–”

Tạm dừng vài giây, cậu mới thở ra bằng miệng, mọi loại cảm xúc đều không bằng thân thể đang mãnh liệt truyền tới tín hiệu mạnh mẽ kia. Cậu đau, liều mình lấy tay vừa đánh vừa đẩy Ngô Phàm ra, vô cùng kiên quyết mà cự tuyệt.

Ngô Phàm ngây ngẩn cả người, lúc này mới nhìn thấy Hoàng Tử Thao từ trong dòng nước mắt khóc kêu đau, tim của anh trong lồng ngực cũng giống như bị a-xít thiêu cháy.

Tôi đang làm cái gì vậy? Anh thiếu chút nữa đã tự tát cho mình một cái, chật vật rời khỏi thân thể mình vừa mới tiến vào được một chút kia. Ngô Phàm vì xúc động nhất thời của mình cảm thấy xấu hổ vô cùng, anh đỡ lấy trán, trong thời điểm đó cũng có chút ngăn đi tầm mắt của hai người.

“… Thật xin lỗi.”

Ngô Phàm lảo đảo xuống giường, tùy tiện vơ lấy quần áo che đi bộ phận kia, lại loạng choạng trốn vào nhà vệ sinh. Hoàng Tử Thao nghe thấy từ trong đó lập tức truyền ra tiếng nước rất lớn, cậu cũng nắm lấy chăn phủ lên người mình.

Tuy rằng đã đắp kín người, nhưng vẫn có thể nghe thấy từ trong nhà vệ sinh vọng ra tiếng Ngô Phàm đang tắm, sau đó lại là thanh âm anh đi ra ngoài, cùng với tiếng động lúc anh nằm xuống bên cạnh mình.

Tiếp sau đó, từ sau lưng ôm lấy cậu… Hoàng Tử Thao bất giác lại run lên, không biết là do dư vị của sự sợ hãi vẫn còn, hay bởi vì bên ngoài chăn thẩm thấu lại luồng hơi lạnh lẽo từ trên người Ngô Phàm truyền tới. Cậu có thể cảm nhận thanh âm của anh trầm thấp mà thực sự nghiêm túc nói, “Thật xin lỗi, thật sự, anh đảm bảo, sau này… sau này cũng sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa.”

Hoàng Tử Thao nôn nóng muốn chết, cậu cảm thấy thực ra cũng không cần thể hiện ra như vậy.

Cậu nghĩ mình có thể nghiêm túc cự tuyệt, cũng có thể khéo léo tỏ vẻ không được, lại có thể trực tiếp đẩy Ngô Phàm ra, hoặc là… nếu thực sự làm cậu cũng sẽ không chết được.

Trong đầu biến chuyển trăm ngàn chuyện, cũng suy xét đến nhiều loại khả năng, đều không giống như sẽ trách cứ Ngô Phàm.

Chỉ cảm thấy Ngô Phàm, anh ấy luôn tỏa ra thứ ánh sáng mạnh mẽ kiên cường, hiện tại cả người đều co lại chỉ còn một vòng, làm “đầu sỏ gây chuyện” như cậu mười phần cũng thấy không yên lòng.

 

5 thoughts on “[Đồng nhân văn] Á! Có ma ! – Chương tám (Thượng)

Gửi lời cho gió ~(‾▿‾~)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s