[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương bốn mươi tư [Hoàn]


Chương bốn mươi tư 

.

.

.

1,

 

Hôm này là ngày diễn ra trận chung kết võ thuật thanh thiếu niên thành phố Liêm Giang, cũng là sinh nhật của Hoàng Tử Thao. Hoàng Tử Thao trao cho mấy đứa nhỏ giành được giải thưởng mỗi đứa một cái ôm thật chặt, còn được tụi nhỏ tặng cho một cái bánh kem làm cậu cảm động đến rơi nước mắt. Trực tiếp ở nhà thi đấu ăn xong bánh ngọt mới về nhà, Hoàng Tử Thao nhớ tới Ngô Phàm.

 

Ngô Phàm hiện tại đang vội giúp Trịnh Duẫn Hạo lập một bản kế hoạch, mỗi ngày đều bận rộn đến khuya, hôm nay lại bớt chút thời gian ở nhà chờ cậu. Hoàng Tử Thao lau lau vết bẩn bên khóe miệng, kiểm tra xem có còn dính kem không, sau đó nhanh chân đi về phía nhà ga. Thực ra, Ngô Phàm có mua xe cho cậu, nhưng cậu ngoại trừ lúc ra ngoài cùng Ngô Phàm mới dùng đến, còn những lúc khác cậu đều thích đi lại bằng tàu điện ngầm.

 

Bỗng nhiên ở phía sau truyền tới một tiếng va chạm thật lớn, ngay sau đó là liên tục những tiếng va chạm vang lên cùng với tiếng người qua đường thét đến chói tai.

 

Hoàng Tử Thao theo bản năng xoay người nhìn, một chiếc xe nhỏ đâm sầm vào vỉa hè, phía sau mấy chiếc xe khác phanh lại không kịp đều bị đâm vào nhau.

 

Một vụ tông đuôi xe liên hoàn!

 

Hoàng Tử Thao nhất thời không nghe thấy âm thanh gì, mui xe bốc khói, người trong xe sống chết không rõ, người qua đường hoảng loạn vây quanh chiếc xe bị biến dạng, không biết phải làm như thế nào. “Mau tới cứu người !” Một người đàn ông trung niên vội vã đi lên trước. Trong nháy mắt tất cả thính giác trở lại, Hoàng Tử Thao cũng chạy đến giúp đỡ.

 

Chiếc xe bị đâm vào vỉa hè hư hại nghiêm trọng nhất, lái xe là một người đàn ông còn trẻ, ngồi ở ghế phó lái là một người phụ nữ trẻ với mái tóc dài, hai người mắc kẹt ở trong xe không biết sống chết ra sao. Hoàng Tử Thao đứng ở bên cạnh xe nhất thời hoảng hốt. Người đàn ông trung niên nghĩ rằng cậu đang sợ hãi, liền an ủi cậu. “Chàng trai trẻ không cần sợ, chúng ta nhất định có thể đem bọn họ cứu ra.”

  Continue reading

Advertisements

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương bốn mươi ba


CHƯƠNG 43

.

.

.

Sau khi trời vừa hửng sáng, Ngô Thế Huân tỉnh dậy liền sang phòng bệnh của Ngô Phàm. Bạch Hiền đang khoác áo ngủ trên sô pha, Hoàng Tử Thao quấn chăn nằm sát cạnh Ngô Phàm, chỉ có đỉnh đầu lộ ra bên ngoài. Ngô Phàm đã tỉnh, quay đầu sang nhìn cậu, thấp giọng hỏi: “Em ấy đã trở về rồi.”

 

“Ừ, anh ấy trở về rồi.” Ngô Thế Huân lặp lại một lần nữa.

 

Giống như được giải huyệt, cả người Ngô Phàm như được thả lỏng, hai mắt anh phiếm hồng ướt át, ngay cả hà hơi đều run rẩy. Tay phải bị Hoàng Tử Thao đè nặng đã muốn run lên, tay trái vươn qua vuốt ve mái tóc Hoàng Tử Thao, nghiêng đầu hôn lên đỉnh đầu cậu, nước mắt cũng theo khóe mắt mà chảy xuống.

 

Dịch đã truyền xong từ lúc nửa đêm rồi, nhưng bởi vì trong khoảng thời gian ngắn Ngô Phàm không được phép ăn uống, chỉ có thể dựa vào truyền dịch mà duy trì, cho nên bên tay trái còn để lại kim tiêm. Ngô Thế Huân bị động tác của anh dọa cho giật mình, vội vàng chạy đến kiểm tra kim tiêm có bị lệch hay không. Hoàng Tử Thao bị tiếng động này làm cho tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, dường như nhất thời không phản ứng kịp, không nhận ra nơi đây là nơi nào. Ngô Phàm lại ở trên trán cậu hôn một cái, cậu mới nhớ lại những chuyện đã xảy ra, nước mắt cũng lập tức chảy xuống.

 

“Anh lại bị bệnh…..”

 

“Đừng sợ……” Ngô Phàm dịu dàng lau nước mắt cho cậu. “Em trở về là tốt rồi.” Không phải là anh muốn đổ lỗi cho cơ thể mình, nhưng mà anh thực sự rất tức giận, đặc biệt là khi thân thể của Hoàng Tử Thao lại rất tốt. Cách đây không lâu, Thẩm Xương Mân còn cười nói, anh xem như là người mang mô hình hành vi type C(1), phải làm cho anh thay đổi, nếu không rất khó đảm bảo được rằng anh có thể cùng Hoàng Tử Thao sống bên nhau thêm bao nhiêu năm nữa. Tai nạn xe cộ năm ấy tuy rằng không thể cướp đi mạng sống của anh, nhưng cơ thể này hoàn toàn bị phá hỏng rồi. Anh thực sự hối hận vì hai năm đầu tiên sau tại nạn kia anh đã không cố gắng phục hồi sức khỏe, nếu không bây giờ cũng không đến mức như thế này. Anh cũng muốn cùng Hoàng Tử Thao già đi, cho dù cuối cùng tới một ngày nào đó sẽ chỉ còn lại một người, cũng hoàn toàn có thể dự đoán được người ra đi trước là ai, nhưng ngày cô đơn có thể ngắn thì nên ngắn, bằng không bất kể là còn sống hay chết đi đều là một loại giày vò. Quá khứ ấy, anh có thể chính thức buông bỏ.

Continue reading

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương 41+42


CHƯƠNG 41

.

.

.

Lúc Hoàng Tử Thao tỉnh lại phát hiện mình đang ở một nơi nhìn giống như nhà xưởng đã bỏ hoang. Đã không có vũ khí, trong không gian rộng lớn như vậy lại chỉ có vài trụ xi măng chống đỡ trần nhà cùng vài món đồ gỗ gia dụng cũ nát. Cậu ngồi dưới đất, lưng dựa vào một cây trụ xi măng, hai tay cùng hai chân đều bị dây thừng trói lại với nhau không thể nhúc nhích.

 

Cách vài bước có một tên vệ sĩ áo đen nhìn thấy cậu tỉnh, liền đem đến một cái ghế bằng gỗ lim có chỗ tựa lưng được lót nệm êm, trong chốc lát một ông già với mái tóc hoa râm mặc đường trang(1) tiến vào trong tầm mắt Hoàng Tử Thao. Ông ta chống gậy, nhưng nhìn ra được gậy chẳng qua là chỉ khẽ chạm xuống mặt đất, cả thân thể ông ta không cần đến gậy chống đỡ. Hoàng Tử Thao biết, người này chính là ông nội của Ngô Phàm.

 

Ngô lão gia ngồi xuống ghế gỗ lim, hai tay nắm lấy cây trượng giữ nó đứng thẳng ở phía trước . “Tỉnh dậy xem như nhanh, người có luyện qua võ thuật thân thể đúng là rất tốt.” Sau đó quay đầu cùng vệ sĩ bên cạnh nói: “Mấy người xem ta bắt mấy người cột tay chân cậu ta như thế không sai đúng không ? Cậu ta thực sự có thể đánh lại chúng ta.” Sau đó, ông ta quay đầu lại lần nữa hỏi Hoàng Tử Thao: “Biết ta là ai không?”

 

Hoàng Tử Thao cân nhắc nên xưng hô như thế nào, cuối cùng kêu một tiếng “Ông nội.”

 

“Đừng.” Thân mình Ngô lão gia ngả về phía sau dựa vào lưng ghế, miệng mím lại một chút. “Nếu tiếng ông nội này của cậu là sự kính trọng, ta cảm thấy vẫn là gọi Ngô lão gia thích hợp hơn, nhưng nếu là cậu theo Diệc Phàm gọi ta như thế, ta nói cho cậu biết, cậu không có tư cách này.”

 

Nói xong câu cuối cùng, trong mắt Ngô lão gia tràn đầy cảnh cáo, Hoàng Tử Thao cũng nhếch miệng, cúi đầu không hề nhìn ông ta.

 

Người này có chút thú vị! Ông không khỏi một lần nữa đánh giá Hoàng Tử Thao. Bị bắt trói lại trong hoàn cảnh như thế này, không có một chút biểu hiện sợ hãi. Cúi đầu cũng không phải bởi vì không dám nhìn thẳng ông ta, ngược lại càng giống như … khinh thường! Cậu ta thật là đứa cháu trai tốt, ánh mắt không tồi, đáng tiếc đàn ông chung quy vẫn là đàn ông, không bước vào được cửa nhà họ Ngô.

 

“Cậu biết lý do vì sao ta lại mang cậu tới nơi này, vậy cũng nghĩ tới kế tiếp phải làm như thế nào chứ?”

 

“Có nghĩ tới.” Hoàng Tử Thao ngẩng đầu. “Để cho con trở về giúp Diệc Phàm mặc thêm nhiều quần áo, trời có chút lạnh, lúc anh ấy ra ngoài nhất định ăn mặc không đủ.”

 

“Ta sao có thể để cho cậu trở về bên Diệc Phàm? Ta sẽ đóng gói đem cậu trả về Thanh Đảo, cho cha mẹ cậu dạy bảo cậu như thế nào mới là cuộc sống của một người đàn ông, chứ không phải ở bên người một thằng đàn ông khác làm tiểu bạch kiểm.”

 

“Con phải nói rõ hai điểm.” Hoàng Tử Thao cố gắng ngồi thẳng thân mình, tuy rằng tay chân bị trói lại cùng nhau làm cho cậu khó khăn lắm mới làm được. “Thứ nhất, con không phải ham tiền của Diệc Phàm, cũng không tiêu tốn bao nhiêu tiền của anh ấy. Thứ hai, cha mẹ con, khoảng một năm trước đều đã biết chuyện con cùng với Diệc Phàm, con nhận được điện thoại của mẹ, bảo con tìm thời gian mang Diệc Phàm trở về nhà ăn bữa cơm, cho nên câu nói ngài muốn cha mẹ con đem con cùng Diệc Phàm xem như không hề qua lại là chuyện không thể xảy ra.”

Continue reading

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương 39 +40


CHƯƠNG 39

.

.

.

Hoàng Tử Thao cẩn thận nếm thử hương vị của món canh, vừa thổi vừa cẩn thận bưng vào trong phòng. Mẹ vợ tương lai của Trương Nghệ Hưng là người Quảng Châu, sở trường chính là nấu các món canh, Hoàng Tử Thao dựa trên quan hệ đặc biệt mà đến học qua. Nấu cơm vẫn chưa thể thành thạo được nhưng hầm canh lại học không tồi, cách vài ngày lại đổi mấy món canh phổ biến mà hầm cho Ngô Phàm, chính mình cũng nhân tiện uống canh, nhờ đó mà béo thêm hai ký, Ngô Phàm thì vẫn gầy như vậy.

 

Nửa năm trước Ngô Phàm mất đi uy quyền với Bạch Hiền, đem Trương Nghệ Hưng điều đến bên mình làm trợ lý. Lộc Hàm dưới sự trợ giúp âm thầm của Ngô Phàm mà tham gia phụ trách mấy hạng mục lớn, hợp lý hợp tình mà được thăng chức thành phó phòng kỹ thuật. Trịnh Duẫn Hạo đem Biện Bạch Hiền điều sang làm trưởng phòng tài vụ, Ngô Thế Huân hiện còn học đại học, lại cùng mấy lão cổ đông trong công ty lui tới chặt chẽ. Từ lúc đó trở đi, Ngô Phàm bắt đầu bận rộn.

 

Nhìn từ bên ngoài, Ngô thị đã hình thành một thế chân vạc. Cánh Ngô Phàm dần dần lớn hơn, bắt đầu bồi dưỡng người của chính mình. Quân cờ Biện Bạch Hiền mà Trịnh Duẫn Hạo sắp xếp ở bên người Ngô Phàm đã trở nên vô dụng, dứt khoát điều cậu ta sang bộ phận trọng yếu khác là tài vụ. Ngô Thế Huân rất được các cổ đông yêu thích, ở trong đại hội cổ đông so với hai anh lớn càng có lợi thế hơn. Cho dù ba người trước mặt người khác không chút che dấu quan hệ thân thiết của bọn họ, nhưng người khác đều xem như là khẩu Phật tâm xà, cho rằng dưới sự hòa hợp đó chắc chắn toàn là đao quang kiếm ảnh.

 

Hoàng Tử Thao biết bọn họ đã bắt đầu hành động, cậu chưa bao giờ hỏi, bởi vì cậu không muốn Ngô Phàm vì để “làm như thế nào để Hoàng Tử Thao hiểu được việc này” mà phải lãng phí tâm tư. Cậu chính là lo lắng, cậu rõ ràng có thể cảm nhận được tinh thần của Ngô Phàm càng ngày càng bị kéo căng. Cậu biết, Ngô Phàm người này tâm tư nặng nề, áp lực càng lớn lại càng cố dồn nó xuống đáy lòng, hơn nữa những điều trước kia đã trải qua, thực sự sợ một ngày nào đó anh sẽ sụp đổ.

 

Cho nên Hoàng Tử Thao rất biết điều, Lộc Tiêu hiện tại ba tuổi, đã biết chạy khắp phòng, Hoàng Tử Thao cho dù rất nhớ nó cũng ít khi mang nó đến tòa nhà cũ, sợ làm ồn Ngô Phàm.

Continue reading

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương 38


CHƯƠNG 38 : Daddy Day

.

.

.

 

Vợ của Lộc Hàm họ Tiêu, đứa con gọi là Lộc Tiêu. Lộc Tiêu sinh non năm tuần, khi sinh ra phổi chưa phát triển hoàn toàn, bị thiếu máu, còn bị nhiễm trùng nghiêm trọng, trong suốt hai mươi tám ngày mới sinh đều nằm ở khu bệnh cho trẻ em mới sinh. Hơn ba lần được bác sĩ báo tin bệnh tình nguy kịch, hai lần hô hấp nhất thời ngừng lại, Lộc Hàm đều gạt vợ không để cho cô biết. Chờ đến thời điểm cô xuất viện, đứa bé đã tốt hơn một chút, nhưng rồi lại vẫn suy yếu như cũ, bất cứ lúc nào mạng sống cũng có thể bị nguy hiểm.

 

Hoàng Tử Thao làm cha nuôi cũng rất bận rộn, đưa cơm, mua toàn mấy bao đồ này nọ. Cậu còn mua rất nhiều quần áo và đồ chơi trẻ em, lấy mấy cái thùng giống nhau cẩn thận xếp vào. Cậu không phải người nhà, không muốn chiếm luôn cơ hội vào thăm Lộc Tiêu chỉ có một lần một ngày, cậu chỉ thấy qua ảnh chụp Lộc Hàm đưa cho. Một đứa bé nhỏ như vậy, trên người gắn rất nhiều ống, lại nối cả với điện tâm đồ, bên cạnh là một đứa bé khác bị bệnh vàng da khá nghiêm trọng, nhưng thực ra bộ dạng lại mập mạp hô hấp tốt, đối lập với Lộc Tiêu tình trạng thật sự rất xấu. Nhưng cậu vẫn như cũ đối với Lộc Tiêu ngập tràn chờ mong, tựa như đứa con nuôi của Hoàng Tử Thao cậu nhất định cũng phải khỏe mạnh cường tráng giống cậu vậy.

Continue reading

[Đồng nhân văn] Ngôi nhà cổ – Chương 36 + 37


CHƯƠNG 36: Ngô thị huynh đệ túy tửu kí

.

.

.

Hôm nay Ngô thị tổ chức một buổi tiệc rượu chiêu đãi khách hàng. Ngô Phàm sợ Hoàng Tử Thao một mình ở nhà sẽ buồn chán liền đưa cậu đến để Bạch Hiền trông cậu. Trịnh Duẫn Hạo đứng ở phía xa nhìn Biện Bạch Hiền đứng chung một chỗ với Hoàng Tử Thao, trên người đang mặc bộ vest mượn của anh, trên tay cầm ly sâm banh một cách chuẩn mực cực kỳ giống quý công tử của nhà nào đó. Khó trách Ngô Phàm vừa rồi nói trở về liền mua một bộ, mặc kệ Hoàng Tử Thao một năm cũng chẳng có nhiều cơ hội mặc.

“Cái mông căng vểnh!” Thẩm Xương Mân cũng nhìn Hoàng Tử Thao biểu lộ sự hâm mộ hiếm thấy. “Người tập võ vóc dáng quả nhiên thật đẹp.”

“Kia cũng phải do kiểu dáng bộ vest đẹp mới tôn lên được.” Trịnh Duẫn Hạo bóng gió vóc người anh đẹp nên kiểu dáng bộ vest cũng đẹp, bộ vest mới tôn lên vóc người đẹp của Hoàng Tử Thao.

“Anh?” Chẳng qua bởi vì vóc người Hoàng Tử Thao cao không sai biệt mấy mới hỏi mượn đồ vest của anh. “Ba anh em các người đều cười em không có mông, đặc biệt là hai người họ Ngô kia, nhất là cái người cao nhất ấy.”

Người cao nhất kia hiện tại khổ không nói nổi, một ngày người thừa kế Ngô thị còn chưa được xác định, mọi người đối với ba người bọn hẳn cách thức đối đãi cũng sẽ không khác nhau nhiều, cho dù là kính rượu tại tiệc rượu, kính Trịnh Duẫn Hạo nhiều, kính Ngô Phàm cũng sẽ không ít hơn chút nào. Trịnh Duẫn Hạo tửu lượng cao, nhưng Ngô Phàm dù sao cũng lâu rồi không uống nhiều thế này, Bạch Hiền bồi ở bên cạnh Hoàng Tử Thao tự nhiên không thể giúp anh từ chối. Lộc Hàm hiện tại bị người quản lý của phòng kỹ thuật lôi đi cũng không giúp gì được, chỉ có Trương Nghệ Hưng tìm cơ hội qua đó khuyên vài lần. Continue reading

[Đồng nhân văn] Lâu cũ – Chương 34 +35


CHƯƠNG 34
Những người bạn mới của Hoàng Tử Thao

.

.

.

Dì giúp việc năm sau sẽ không đến làm nữa, hằng ngày việc vặt trong nhà đều do mấy người đàn ông tự mình lo. Sau khi Lộc Hàm cùng Trương Nghệ Hưng đến Cao ốc Ngô thị thì như cá gặp nước, so với tưởng tượng còn tốt hơn, còn lần lượt kết giao bạn gái, đều là người Liêm Giang. Bạn gái của Lộc Hàm là đồng nghiệp ở công ty cũ, Trương Nghệ Hưng thì bị bắt làm tù binh của một cô giáo dạy làm món điểm tâm ngọt. Thoát khỏi cuộc sống độc thân nên bữa trưa của hai người cũng có thể giải quyết ở công ty, bữa tối nhiều hôm không về nhà ăn. Trường trung cấp Liêm Giang chuẩn bị ký túc xá cho các trao đổi sinh, nhưng Ngố Thế Huân kế tiếp còn phải ở trong nước học đại học, mà chương trình học trung học của học sinh Trung Quốc rất khó, có thể coi như đứng đầu thế giới. Vì để thu hẹp lại sự chênh lệch giữa xuất phát điểm về kiến thức so với học sinh trong nước, cậu ở trường học ăn xong cơm chiều sẽ trực tiếp tham gia lớp gia sư phụ đạo, bình thường qua chín rưỡi mới có thể quay về.

Hoàng Tử Thao kể từ ngày trở thành ông chủ nhỏ, thời gian phân bổ lại càng thoải mái hơn. Vừa lúc tổng công ty Ngô thị thay đổi địa điểm cũng được một thời gian, Ngô Phàm thường nhàn hạ mà ở nhà. Có chuyện gì Bạch Hiền sẽ trực tiếp tìm tới cửa, thỉnh thoảng mới quay về công ty giả vờ làm dáng. Buổi sáng, Hoàng Tử Thao đến võ quán dạo một vòng, gần đến giờ thì đi mua thức ăn. Đồ ăn đa số đều là Ngô Phàm làm, ngay từ đầu anh cũng không biết làm như thế nào, nhưng so với Hoàng Tử Thao đem phòng bếp bày đầy ra nhưng lại mang bộ dáng không biết phải làm cái gì thì vẫn coi như tốt hơn nhiều lắm. Chậm rãi bắt đầu, sau đó dần dần lại nảy sinh hứng thú. Continue reading