[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương cuối [Hoàn]


Kết thúc

.

.

.

 

Gió sáng sớm mang theo chút lạnh lẽo, sợi tóc bị thổi bay, hái hoa tặc chống má, không nói gì nhìn nam nhân đỏ mặt phía trước.

 

“Đại hiệp, ngươi cáo biệt ba lần, tóm lại là có đi không.”

 

“Khụ.” Ngô Diệc Phàm ho một tiếng, “Việc này… Phía sau… Ngươi…”

 

“Ngươi câm miệng cho ta!”  Hái hoa tặc xù lông, “Còn dám nói một chữ, ta liền cắn lưỡi tự sát!”

 

Ngô Diệc Phàm cau mày, suy nghĩ một chút lại ngồi xuống bên cạnh đạo hái hoa tặc, “Nhưng ta không yên tâm, ngươi… cái kia… ta…”

 

“Ngươi ngươi ngươi ngươi cái đầu ấy, ”  hái hoa tặc đẩy hắn ra, “Ngươi còn không đi, là muốn xem ta mất mặt mà chết sao!” Tuy rằng lớn tiếng ồn ào, nhưng sắc mặt y ửng đỏ, thấy thần sắc ngại ngùng này Ngô Diệc Phàm lại nghĩ viển vông. Hắn còn nợ máu trên người, không dám lỡ một khắc, phải về Biên Đô gia tăng luyện công, nhưng lúc này lại lưu luyến không muốn về, bồi hồi không chắc. Hắn biết, tất cả đều vì người trước mắt, khiến hắn không muốn, cũng không nguyệnn rời đi.

Continue reading

Advertisements

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương sáu


Chương sáu

.

.

.

Y không nên như thế này, vô tâm vô phế, cười ngây thơ xán lạn mới hợp với y. Lời nói mang chút bi thương khiến tim Ngô Diệc Phàm thắt lại, “Không đâu. Nếu chúng ta ra ngoài, ta sẽ đi tìm hắn cùng ngươi, sau đó dẫn hắn quay về Tiêu Dao cầu sư phụ hắn tha thứ.”

 

Hái hoa tặc nằm trong lòng hắn lắc đầu, “Không, ta từ bỏ rồi.”

 

Y vuốt mái tóc dài trước ngực Ngô Diệc Phàm thưởng thức, “Đại hiệp, ngươi có được kiếm phổ tổ truyền rồi. Nếu như ra ngoài, phải đi tìm sư phụ ngươi, sau đó chăm chỉ luyện võ báo thù Lục La sơn trang.”

 

“Ngươi đi cùng ta.”

Continue reading

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương năm


Chương năm

.

.

.

 

Khi  hái hoa tặc tỉnh ngủ, đã qua một ngày một đêm.

 

Lười biếng vươn vai một cái, hái hoa tặc cảm thấy toàn thân thoải mái, thần thanh khí sảng. Quả nhiên ngủ là liều thuốc bổ tốt nhất, ngủ một giấc đau đớn gì cũng đều chạy đi hết, ngay cả đầu lưỡi cũng có thể duỗi thẳng nói chuyện.

 

“Thật là thoải mái!” Y hô to một tiếng, khiến Ngô Diệc Phàm suýt chút nữa thì làm rơi củi trong tay.

 

“Tỉnh rồi?” Ngô Diệc Phàm đến gần, “Ngươi ngủ nhiều thật, chẳng lẽ lần này lại trúng độc ngủ không đủ?”

 

“Đại hiệp đột nhiên thông minh như vậy ta không quen lắm ~”  Hái hoa tặc xua tay, tâm tình vô cùng tốt. Đột nhiên nghĩ tới cái gì, “Người của Lục La sơn trang có phát hiện ra chúng ta không?”

 

Ngô Diệc Phàm bật cười, “Nếu phát hiện thì ngươi có thể ngủ thoải mái như này sao. Nhưng bên ngoài vẫn có người đang lục soát, trong chốc lát thì chưa tìm ra được.”

Continue reading

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương ba


Chương ba

.

.

.

Đuổi một đường tới ngoại ô, bị bao vây như dự liệu. Lần này không còn là lén lút trong bóng tối nữa mà là cướp đoạt giữa thanh thiên bạch nhật. Khác với tình trạng bị bao vây trước đây, đối phương biết quá nhiều chuyện. hiện giờ đã có được thứ mình muốn, sẽ không ẩn nấp nữa, thẳng thắn lật bài ngửa.

Dẫn đầu là một thanh niên tuổi xấp xỉ Ngô Diệc Phàm, hái hoa tặc cùng đi theo nhìn hắn liền nhớ ra, “A ha, đây không phải anh ruột của Lục Thu Nguyệt sao.”

Lục Thu Phong không thèm để ý đến hắn, nói với Ngô Diệc Phàm, “Quân Ảnh kiếm pháp và viên châu này có liên quan ?” Continue reading

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương 2


Chương hai

.

.

.

Sáng sớm hôm sau, hai người định đến Thanh Châu, nhưng hái hoa tặc không ngừng hắt hơi, cúi đầu ỉu xìu, còn không ngừng chảy nước mũi, rõ ràng là bị cảm lạnh.

Ngô đại hiệp lạnh mặt, “Tóm lại là ngươi có dậy không.”

“Ta đau đầu đau lưng đau chân đau nhức toàn thân, không có sức đi.” hái hoa tặc nắm chặt áo ngoài trên người — vào tối hôm qua, nó là của Ngô đại hiệp — “Cho nên ngươi một mình đi Thanh Châu đi.”

“Hừ, ngươi cũng thật lắm trò.” Ngô Diệc Phàm đi đến kéo y, không đợi y nổi nóng, liền ngồi xuống, “Bớt nhảm đi, ngươi không có sức, vậy để ta cõng ngươi.”

“Ôi chao?”

“Phía trước có thành trấn, chúng ta đi mua hai con ngựa. Nếu ngươi không có sức, ta cho ngựa kéo ngươi đi.”

“…” Continue reading

[Đồng nhân văn] Một con mắt – Chương một


Một con mắt

Tác giả: 幸幸幸幸幸幸幸

Pairing: Ngưu Đào / Kristao

Thể loại:  Cổ trang

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng edit : Đang tiến hành

Người dịch: QT

Editor:  Trẫm Không Phải Thụ

•––––––––––––•

Chương một

.

.

.

Ngô Diệc Phàm là kiếm khách nổi danh nhất trên giang hồ trong vài năm gần đây.

Nhân tài mới xuất hiện, kiếm thuật cao siêu, lại rất hào phóng tuấn lãng, đương nhiên nổi danh trên giang hồ. Ở đại hội Trừ Ma đánh bại hai hộ pháp của ma giáo, danh vọng càng như thuyền gặp nước lên. Nhưng mà kiếm khách giang hồ này, tuy rằng nghe có vẻ hào nhoáng, có thể trừ gian diệt ác rất ngầu, nhưng lại là nghề không thể kiếm tiền, cực bần cùng. Cho nên sau đại hội Trừ Ma, Ngô Diệc Phàm lại truy tìm tên hái hoa tặc đang bị truy nã, mặc dù khiến người ta có đôi chút ngoài ý muốn, nhưng rõ ràng là một chuyện đương nhiên. Ngầu thì cũng cần có tiền, không có bạc, lẽ nào phải ăn không khí.

Nói thế nào thì cũng là nhân vật mà người ta nhìn thấy phải gọi một tiếng đại hiệp.

Continue reading