[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mận gai – Chương 18


Chương 18

.

.

.

 

Đỗ Khánh Thù cuối cùng cũng gặp được Kim Chung Nhân ngoài đời thực. Đó là vào một ngày trời mưa, khắp Lĩnh Nam đều mưa to làm cho không khí thêm phần ẩm ướt, điều này làm cho người xuất thân từ phương bắc như A Tú cho dù ở đây nhiều năm vẫn không quen.

Bác cả của anh bị trúng gió, rất thích vào bệnh viện tổng hợp HK, trên danh nghĩa đó cũng là bệnh viện tư nhân của Biện Bạch Hiền.

Vừa đi qua bức tranh hoa tường vi được treo trên tường liền thấy bóng người cao gầy từ bệnh viện đi ra, A Tú hô lên một tiếng : Thao Tử, sao cậu lại ở đây ? Continue reading

Advertisements

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trên bụi mận gai – Chương 17


Chương 17

.

.

.

Năm 1997, một thời kì lịch sử vĩnh viễn được ghi nhớ cuối cùng cũng tới. Đây chính là một thời đại lớn, là thời kì quyền lực trùng điệp, gió nổi mây vần, một thời đại đặc biệt.

Đồng phục thay đổi màu sắc, cảnh sát vẫn cứ giữ vai trò quan trọng như trước. Hoàng Tử Thao tiến vào cửa viện của tổng cục, một đường đi tới, đồng nghiệp đều cùng cậu chào hỏi : Chào buổi sáng, Hoàng đội trưởng.

Cậu gật đầu, gương mặt trẻ tuổi không có biểu cảm gì. Đỗ Khánh Thù đi nhanh tới bàn, đưa cho cậu một cốc trà sữa : Lão đại đang tức giận, chỉ có cậu mới có cách giải quyết. Tôi cùng Tú Mẫn ầm ĩ thiếu chút nữa bị nắn cho gãy cột sống, sợ đến đái ra quần.

Hoàng Tử Thao chỉnh trang lại chiếc mũ cảnh sát, Kim Tuấn Miên ra hiệu cho cậu vào cửa. Cậu đứng nghiêm chào : Sir, ngài tìm tôi ? Continue reading

[Đồng nhân văn] Thầy giáo mầm non và ông bố đơn thân – Chương 47


Chương 47 : Thâm tình của mẹ

.

.

.

“Dì Ngô, đầu tiên cháu muốn được nhận lỗi”, Hoàng Tử Thao cắn cắn môi “Cháu sẽ không buông bỏ Phàm ca, thứ lỗi cho cháu đã nói điều ích kỉ như vậy.”

Mẹ Ngô Diệc Phàm nhìn Hoàng Tử Thao đang cúi đầu, trong lòng áp chế cơn giận dữ, nói “Các người thời gian gần đây sống rất tốt, có phải không?”

Hoàng Tử Thao nhìn gương mặt lạnh băng của bà, trong nháy mắt liền lộ ra sự ngỡ ngàng. Lại lập tức mỉm cười “Vâng, rất ổn ạ.” Continue reading

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mân gai – Chương 13 + 14


Chương thứ mười ba

.

.

.

            Kim Chung Đại từ nhỏ đã lăn lộn nơi bùn lầy, buôn lậu thuốc phiện cùng xã hội đen đã trở nên bình thường như cơm ăn hàng ngày. Hắn chỉ là một tên tay sai cỏn con không đáng để mắt tới của Ngô gia, bán mạng trông coi một quán bar kiếm tiền nuôi gia đình, Ngô Thế Huân thỉnh thoảng gặp hắn cũng không nhớ rõ tên của hắn.

            Cho dù chỉ là một cái mạng rách nát, nhưng cũng có muôn vàn nhu tình. Vợ hắn sinh cho hắn một đứa con gái, bộ dạng dễ thương bụ bẫm. Bất hạnh thay, đứa con gái còn chưa đến ba tuổi đã phát hiện bị ung thư máu.

            Ngày qua ngày nhìn thấy hàng nghìn vạn tiền mặt ào ào chảy qua trước mặt mình, mà con gái mình thay tủy xương cần hơn một trăm vạn vô cùng cấp bách mà không có.

            Sự tình cuối cùng cũng bị phát hiện, ở con đường này, ngươi có thể chết, nhưng ngươi không thể tham. Mạng của ngươi giá trị bao nhiêu tiền, người ở bên trên vốn không bạc đãi ngươi, hướng về phía ông chủ đưa tay nhận tiền, lại phải trả giá đại giới.

            Cuối cùng trải qua sự kiện kia, bản thân lại trở thành con cừu gánh tội thay người ngồi tù. Con gái cũng đã bỏ qua thời gian trị liệu tốt nhất, chỉ sống được qua ba tuổi.

            Thời điểm ở trong ngục nhìn thấy Kim Chung Nhân, hắn phát hiện cơ hội báo thù không ngờ lại dễ dàng như thế. Continue reading

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mận gai – Chương 12


Chương thứ mười hai

(warn : có H)

.

.

.

Đều tại em quá hoàn hảo khiến anh chẳng tìm được lối ra

Muốn bước đi lại không thấy con đường trước mặt

Chẳng thể đoán được lộ trình tiếp theo

Tương lai mờ mịt khiến trái tim cũng trở nên run rẩy

Anh như nhảy vào trận đồ bát quái mơ hồ không lối thoát

Lệ nóng tích tụ vẫn tuôn rơi tâm tư nhẹ nhàng ái mộ

Anh đem toàn bộ trái tim này trao cho em đến khó lòng sửa chữa

Cho dù hiện tại anh không dám nói ra nhưng tiếng lòng từ lâu đã vấn vương

Anh mặc sức tiêu hao hết ái mộ tràn ngập trong lòng Continue reading

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mận gai – Chương 11


Chương thứ mười một

 .

.

.

          Chuyện khiến người ta cảm thấy khó chịu nhất chính là trời mỗi lúc một mưa to lại rả rích mãi không ngừng, Đỗ Khánh Thù phẩy phẩy ống quần ướt đẫm nước, oán hận ngày bão cấp mười như thế này mà cậu vẫn phải ra khỏi nhà thì thật chẳng còn nhân tính nữa.

          Sở trưởng Kim Tuấn Miên kéo cà vạt, ý bảo cậu đem cửa xe RV đóng lại, sau đó cười mắng cấp dưới : Sao không suy nghĩ lão đại của các cậu là tôi cũng đều gần bốn mươi mà vẫn phải đi theo các cậu ngồi chồm hỗm trực chờ ở đây. Ăn uống trải qua khổ sở mới có thể bắt được tội phạm, hiểu không ? Cảnh đốc hất cà phê vào mặt tôi, thuốc phiện được đưa ra bến tàu còn bán được tới Thailand mà đám người ngu dốt các cậu còn không biết nhà xưởng của nó ở nơi nào. Tôi cam tâm để bị mắng vậy hả ? Continue reading

[Đồng nhân văn] Tiếng chim hót trong bụi mận gai – Chương 9 + 10


Chương thứ chín

.

.

.

Công việc tiếp nhận tù nhân ở bến cảng được tiến hành, dưới cằm Kim Chung Nhân tất cả đều là những sợi râu lún phún chưa cạo, anh mặc trang phục tù nhân màu da cam, tay chân đều bị còng lại. Tiếp nhận túi tư liệu, mấy tên cảnh sát hoàn toàn không khách khí dùng cảnh côn đánh vào sau lưng anh để anh lên xe.

Kim Chung Nhân ngẩng đầu, bầu trời Hồng Kông sáng sủa rực rõ. Anh lúc này còn chưa đủ hai mươi tuổi, lại phải ở trong tù trải qua mười năm.

Trong chiếc xe đang an tĩnh đỗ ở ven đường, hai tay Hoàng Tử Thao áp chặt vào lớp kính thủy tinh, mắt cũng quên chớp, chỉ chăm chăm nhìn theo hình bóng Kim Chung Nhân cạo đầu húi cua cúi người bước vào xe chở tù. Cậu còn cho rằng mình sẽ khóc, nhưng thực ra lại không hề.

Ngô Diệc Phàm ngồi ở bên cạnh nhìn chăm chú vào gáy của cậu, nơi đó có vài sợi tóc ngắn mọc lung tung, nếu dùng keo xịt tóc nhất định có thể ôm sát vào một lớp sau gáy. Từng đường nét của thiếu niên đều góc cạnh rõ ràng, nếu như có thể chải chuốt một chút, như vậy lúc ngắm nhìn xúc cảm nhất định sẽ rất tuyệt.

Hắn mở miệng, mang theo ngữ khí ôn nhu : Đi thôi, cậu nếu muốn nhìn hắn, tôi sẽ sắp xếp, cậu có thể tới thăm tù.

Hoàng Tử Thao không quay đầu lại: anh không cần phải đóng kịch với tôi, em trai của anh đào hầm thì anh tới lấp đất, bàn tay đều bẩn thỉu giống nhau. Muốn tôi tất cả đều cho anh, cho Ngô gia nhà các anh, chỉ cần anh nhớ rõ lời hứa của mình. Continue reading